|
CHỞ EM ĐI HỌC ĐẦU XUÂN
Hình internet
Nhớ lại, Tết năm 1969, tôi sinh viên Viện ĐH Đà Lạt
về thăm quê ăn Tết vui Xuân cùng mẹ và em trai. Xóm quê tôi là vùng
tranh chấp, tranh tối tranh sáng, ban ngày có lính Quốc Gia và ban đêm
có du kích Cộng Sản về, nên ban đêm tôi phải ra khu tạm cư Bầu Giang ngủ
nhờ ở nhà người bạn thân N.X.V, sinh viên Đại học QGHH Sài Gòn cũng về
quê ăn Tết. Bạn thân của tôi là anh trai của người em gái xóm quê mà tôi
yêu thương và sẽ chọn làm vợ tương lai! Đêm 30 Tết, sau giây phút vui
cùng các bạn nâng ly đón Giao Thừa xong, tôi đã mạnh dạng lay thức bố
của bạn, của em gái xóm quê, không cần ai mai mối, tôi đã trực tiếp thưa
chuyện cùng Bố, rằng con yêu thương em D và muốn có em gái làm vợ tương
lai. Hẵn là bố vui và anh trai nàng vui nên buổi sáng em đi học đầu năm
sau nghỉ Tết, tôi được chở em gái đi học lần đầu tiên! Năm đó em gái xóm
quê đang học lớp Đệ Ngũ trường Nữ Trung học tỉnh Quảng Ngãi.
Tôi làm bài thơ CHỞ EM ĐI HỌC ĐẦU XUÂN từ mùa Xuân ấy mà tôi đã lãng
quên, tưởng đã bị đốt cháy cùng đống sách vở "Văn hóa đồi trụy phản
động" sau Tháng Tư đen 1975, mà ông anh con ông cậu ruột của tôi đã từng
cất giấu đống sách vở trên rầm đất nhà và đã phải mang ra cho CB Văn hóa
thiêu đốt tất! Không ngờ tờ giấy tôi chép bài thơ được lấy làm bao cuộn
giấy khế ước nhà đất cất kỹ trong ống giấy tờ nhà đất gia đình bao lâu
nay! Ôi vần thơ còn lại đây như huyền thoại mà bố mẹ người em gái xóm
quê đã là người thiên cổ tự bao giờ và người em gái xóm quê xưa cũng đã
mù mịt phương người theo gió tóc phai bay!
~~oOo~~
|