TRẦN THOẠI NGUYÊN

 


 

HUẾ THUỞ ẤY



 

Huế thuở ấy anh hiền và nhát quá
Đi bên em chẳng nói được câu ǵ!
Duới cầu Trường Tiền ḍng nước lặng lẽ trôi đi
Em e ấp nón bài thơ quai tím
Mái tóc em dài bay bay tà áo tím
Gió ngọt ngào hương đắm đuối hồn anh!
Nắng vàng phai vang guốc mộc Nội Thành
Anh lững đững theo em quên ngày tháng.
Huế huyền mộng thơ những đêm trăng sáng
Anh yêu em! Anh là thằng điên khùng
Hồn ngất ngư trăng phiếu diễu Hoàng Cung
Anh gọi tên em như kinh nhật tụng!

Thuở mê gái làm thời gian diệu dụng
Anh làm gốc cây si những quán ven đường
Ngồi đợi em, tâm sự cùng Sông Hương
Hay làm cột cờ trước cổng trường Đồng Khánh
Cùng bạn ta ơi! Trần Nhơn mắt ráo hoảnh
Gái trần gian lấp lánh những thiên thần
Ôi em Kiều Diễm, hỡi em Hoàng Lan
Huế thơ mộng của Sông Hương Núi Ngự
Đường Lê Lợi - Văn Khoa bao t́nh tứ
Cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp đẹp tay chân
Em đưa anh vào Thành Nội ngắm Tịnh Tâm
Hồ sen nở nụ hộn vội vàng đất trời run lẩy bẩy

Thi sĩ Bụi Đời chễm chệ ngai vàng em đă thấy
Hoàng hậu ôi là mỹ nữ cung phi
Em là Huế thương gái mộng đất Kinh Kỳ
Anh lặng đứng ngẩn ngơ hồn trai xứ Quảng!
Huế thuở ấy mùa vàng son rực nắng
Trời có mưa rả rích cũng t́nh nồng
Không gian đan bằng sợi nhớ sợi mong
Anh đợi em thơm lừng bánh khoái cửa Thượng Tứ
Rồi ḿnh sóng đôi nhau lên chùa Thiên Mụ
Em lâm nhâm niệm Phật cầu ước t́nh duyên
Anh săm se kệ kinh sách hương thiền
Nhịp đời chậm như ḍng Hương ngập ngừng không chảy

Đêm huyền thoại ḥ Nam ai mái nh́ mái đẩy
Thuyền trên sông Hương say nhă nhạc cung đ́nh
Ôi đêm nào anh là thần rượu lưu linh
Huế sầu mộng ngập hồn anh chan chứa!
Huế thuở ấy, em ơi! C̣n đâu nữa!
Anh xa em vào Đà Lạt sương mù
Huế mộng mơ em hiện trong giấc mơ
Dẫu anh chết hồn thơ anh c̣n ngân vang măi.


TRẦN THOẠI NGUYÊN
 

 

 

art2all.net