|
Anh Nguyễn Bảo Tŕ, một người bạn cao niên của tôi, cùng quê và cùng là bạn thân thiết với nhà thơ Lâm Anh họ Nguyễn ở Ba La, Vạn Tượng, Quảng Ngăi. Anh một đời mê thơ, thi thoảng hứng cũng có làm thơ với phong cách b́nh dị mộc mạc mà hóm hỉnh sâu sắc, sống phóng dật lênh đênh với nhiều nghề chẳng ra nghề nào, có trí nhớ tốt nên thuộc rất nhiều thơ hay của dân tộc cũng như của bạn bè và có giọng đọc thơ vang trầm mà sảng khoái ấm áp nghĩa t́nh và nồng nàn nghĩa khí rất ư là Quảng Ngăi! Một người anh cao niên đă có nhiều lần làm cho Thi sĩ Trần Thoại Nguyên bồi hồi xúc động và cũng có rất nhiều lần tôi đă phải chân thành nói lời cảm ơn anh! Trời cho anh đôi mắt tinh sắc cảm nhận thơ nhạy bén (Thơ vần điệu truyền thống), những câu thơ, những bài thơ anh đắc ư của bất kỳ thi nhân nào, anh liền tỏ bày cảm xúc rất đă: nổi da gà, lạnh xương sống, toát mồ hôi, chết lịm linh hồn...nghe thật tiêu sái đă đời, hoặc những lời chân t́nh hả hê nhiệt huyết với thơ của một thằng bạn nhỏ tuổi như thế nầy:"Đêm càng khuya !... Ngồi UỐNG từng CHỮ THƠ .... vào ḷng ... nghe ấm lại thời giá băng ! Tôi, B.Tŕ xin xác nhận : ĐÂY LÀ NHỮNG D̉NG THƠ HAY NHẤT, MƯỢT MÀ NHẤT... VÀ SÂU LẮNG NHẤT CỦA THI SĨ TRẦN THOẠI NGUYÊN... Xin cảm ơn và xin cảm ơn ... B.T " (Thư phản hồi sau khi anh đọc bài thơ MƯA THÁNG SÁU của TTN.).
Trăm năm hay khoảnh
khắc cuộc đời, mặc không cần biết, "Nhân sinh quư thích chí"(NCT), niềm
vui sướng vô biên chỉ trong khoảnh khắc hiện tiền! Qua những giây phút
sống với thơ của anh Nguyễn Bảo Tŕ, thằng em Thi sĩ đă chợt nhận ra
rằng: Thơ là hơi thở thơm tho cuộc đời!
Một lần nữa xin cảm
ơn anh và xin chép lại bài thơ đă tặng anh, trong một phản hồi thư điện
tử:
|