|
TRẦN THOẠI NGUYÊN
THẾ LÀ KHÔNG C̉N ĐƯỢC GẶP LẠI NGƯỜI!
CHÀO VĨNH BIỆT THIỀN SƯ THI SĨ TUỆ SỸ TẠI CHÙA PHẬT ÂN

"Trưởng Lăo Ḥa Thượng Thích Tuệ Sỹ, Húy thượng NGUYÊN hạ CHỨNG,
đời thứ 44 Ḍng Lâm Tế Chánh Tông và đời thứ 10 Thiền Phái Liễu Quán,
Chánh Thư Kư kiêm Xử Lư Thường Vụ Viện Tăng Thống GHPGVNTN đă viên tịch
đúng 16:00 giờ ngày 24-11-2023 (12-10-Quư Măo)
Trụ thế: 81 năm"
(Theo tin Hoằng Pháp)
Đón đọc tin, lúc tôi đang hóa trị tại BV Gia Định Sài G̣n do BS Trần
Trọng Lễ, Phó Khoa Ngoại Thận & Tiết Niệu, trực tiếp theo dơi điều trị,
như đă từng trực tiếp theo dơi điều trị cho Sư Tuệ Sỹ tại nơi đây, nên
tôi cảm nhận được những cơn đau và tinh thần "chiến binh" của Sư Tuệ Sỹ
trước đây qua chuyện tṛ cùng BS.
Vài tuần trước, tôi có ghé thăm sư Chơn Nguyên ở Thiền viện Vạn Hạnh,
xin cùng Ḥa thượng đi thăm sư Tuệ Sỹ, nếu được, tôi nhờ Sư Tuệ Sỹ viết
cho mấy ḍng TỰA cho TUYỂN THƠ TTN sắp in. Nhưng Sư Chơn Nguyên nói:
"Thầy Tuệ Sỹ giờ yếu hơn anh nhiều, đang chăm sóc canh giữ rất đặc biệt,
không cho ai thăm viếng đâu!". Tôi lặng lẽ ra về và luôn cầu nguyện Phật
tổ hộ tŕ Sư Tuệ Sỹ chóng khỏe lại để phụng hiến Phật sự.

Tôi muốn được Sư Tuệ Sỹ viết lời TỰA v́ chính những bài thơ thơm hương
Thiền tôi làm trên giấy bao thuốc lá Bastos Xanh thời trai trẻ, qua tay
người bạn thân Trần Nhơn thông minh đau điên tài hoa, đă lọt vào mắt
xanh Sư Tuệ Sỹ và Sư cầm về cho đánh máy lại để thợ sắp chữ in trên Tạp
chí TƯ TƯỞNG của ĐH Vạn Hạnh, SG, 1970 - 1971.
Và nhớ có lần, được Sư Tuệ Sỹ mời cơm chay tại nhà sách Hương Tích có Sư
Chơn Nguyên, NT & Học giả Nguyễn Tôn Nhan, NT Nguyễn Lương Vỵ ở Mỹ về và
vài ba đệ tử của Sư... Trong bữa cơm trưa chay ấy, có một đệ tử của Sư
Tuệ Sỹ nói: "Thơ thiền của chú TTN hay lắm thầy!". Sư Tuệ Sỹ trả lời,
nói trong ánh mắt cười: "Thơ t́nh của thi sĩ TTN mới hay!". Rồi tự nhiên
Sư Tuệ Sỹ tâm t́nh: "Hồi đó ḿnh có Phật sự lên chùa Linh Sơn Đà Lạt và
đă đến thăm gia đ́nh Phật tử nọ để xem người đẹp thể nào mà suỵt chó cắn
thi sĩ trong một đêm trăng!". Tôi bồi hồi xúc động v́ Sư Tuệ Sỹ đă nhắc
đến kỷ niệm chuyện t́nh của Bụi Đời Thi Sỹ thời tóc xanh ở Đà Lạt! Số
là, Giai phẩm Xuân Văn Khoa Viện ĐH Đà Lạt năm 1969 có đăng bài thơ t́nh
"Bữa Em Mai Kiệu Chân Hồng" với 2 câu thơ đề từ :
"Ô hô! Xuân Hạnh chữa hoang
Đẻ ta nằm khóc hoang đàng nửa đêm!"
Gia đ́nh nàng Xuân Hạnh thấy xúc phạm con gái tuyết hạnh thiên thần của
ḿnh, do đó thấy bóng dáng thi sĩ lang thang lăng văng qua cổng ngơ nhà
ḿnh đă suỵt chó cắn trong một đêm trăng! Tôi liền nói với Sư Tuệ Sỹ:
"Ngày đó nếu biết được, thế nào tôi cũng xin theo xách dép cho Sư!". Sư
Tuệ Sỹ là Người Bạn Thơ Lớn của đời thơ TTN là như thế!
Vậy là tôi chẳng bao giờ c̣n được gặp lại Sư Tuệ Sỹ! Tôi kể lại chuyện
chân thật hơi cá nhân riêng tư gần gũi với Sư Tuệ Sỹ trong đời thường để
thấy: Vẻ đẹp của Sư Tuệ Sỹ sống gắn bó bao dung rộng lượng với cuộc đời
thế gian, một tâm hồn nhạy cảm, rất Nghệ sĩ, thật đáng yêu!
Xin bái lạy chào vĩnh biệt Người!
Rồi băo mạng loan tin và tụng ca Bậc Chân Sư kỳ vĩ của dân tộc quê
hương, của thời đại ḿnh đang sống. Tôi đọc quên ăn quên ngủ, có nhiều
bài bài thơ, bài báo tôi tâm đắc vô cùng. Vậy mà báo đài của ḷng dân
đâu, tất cả im re lặng thinh, thật là thất vọng, đáng xấu hổ quá chừng!
Trong Lễ Tang của Sư, của Cánh Hạc Vàng cao đẹp thời đại chúng ta đă bay
đi về Cung Trời Đâu Suất... tại chùa Phật Ân Long Thành Đồng Nai, theo
chương tŕnh của đoàn Phật tử Thiền viện Vạn Hạnh Sài G̣n, Ḥa thượng
Chơn Nguyên có sắp xếp cho tôi cùng đi. Nhưng cuối cùng Thầy Chơn Nguyên
giao, tặng tôi mấy quyển sách của Sư Tuệ Sỹ và bảo: "Anh đang trong giai
đoạn hóa trị bệnh ung thư, nên dứt khoát không được lên xe cùng đi!"
Đành thôi vậy!
Khoảng mười năm trước tôi đă làm tặng Thiền sư Thi sĩ Tuệ Sỹ bài thơ
CHIỀU VÀNG NGƠ ĐẠO đă đăng trên Tạp chí Văn Hóa Phật Giáo. Bây giờ xin
chép lại đây bài thơ mới làm trong ngày Đại Tang Lễ của Người:
CHÀO VĨNH BIỆT THIỀN SƯ THI SĨ TUỆ SỸ TẠI CHÙA PHẬT ÂN
Chào vĩnh biệt! Người về "Cung Trời Hội Cũ" (*)
Cơi Vĩnh Hằng mây Tịnh Độ trắng bay
Bóng Hạc Vàng ơi đời đời tưởng nhớ
Quán trọ trần gian thôi nhé, những tháng ngày!
Nhớ Linh xưa giảng sư Đại Học đường Vạn Hạnh (**)
Đôi mắt tṛn xanh biếc quán Tánh Không
Nụ cười Thơ ngôn lộng cùng Đại ca Bùi Giáng (***)
Hồn u u đêm trắng tịch mịch hồng
Con của Phật trang thơ "Ngục Trung Mị Ngữ" (****)
Bát cơm tù khép nếp dâng Đấng Chí Tôn
Quanh sân đời c̣n lắm ma nhiều quỷ dữ
Bưng bát cơm mà đẫm lệ trong hồn!
Đường trần gian chênh vênh bờ huyễn mộng
Dịch tàng kinh vạn cổ máu xương reo
Thạch sùng kêu hay tiếng gầm sư tử hống
Rồi Người đi như ánh chớp lưng đèo
Ôi khoảnh khắc Hạc Vàng biệt thế gian
Cả mười phương hội tụ Lặng Tâm Tang!
Bóng Hạc Vàng bay về trời Đâu Suất
Dấu c̣n lưu muôn thuở chùa Phật Ân.
BỤI ĐỜI THI SỸ Trần Thoại Nguyên
P/S:
(*): "Cung trời hội cũ": H́nh ảnh thơ trong bài thơ KHÔNG ĐỀ của Sư Tuệ
Sỹ đă đăng Tạp chí ĐH Vạn Hạnh, SG, 1969.
(**): Ḥa Thượng Tuệ Sỹ là GS giảng về Triết học Tánh Không ở ĐH Vạn
Hạnh từ năm 1970 đến 1975.
(***): Trước năm 1975, tôi thỉnh thoảng lang bạt về SG ghé chơi cùng các
nhà sư trẻ ĐH Vạn Hạnh đều gọi Trung niên Thi sĩ Bùi Giáng là "Đại ca"
(****): "Ngục Trung Mị Ngữ" là nhan tập thơ chữ Hán làm trong tù đă
tuyên án tử h́nh của Thiền sư Thi sĩ Tuệ Sỹ.

art2all.net
|