|
trần văn sơn
ẨN LAN
Mẹ dạy con nâng niu từng hạt thóc Hạt ngọc của trời con nhớ không con Ba dạy con nâng niu từng tấc đất Tấc đất tấc vàng con nhớ không con
Con nhớ không mẹ tảo tần hôm sớm Tay bế tay bồng chắt mót từng xu Đêm mưa bão mẹ ôm con bó gối Rét căm căm không một mái nhà
Con nhớ không ba còng lưng cuốc đất Mồ hôi tuôn hòa lẫn giọt máu hồng Lúa ngậm sữa gặp nắng hè cháy rụi Giận giọt mưa không tưới ướt ruộng đồng
Con lớn khôn ba mẹ mừng quá đỗi Thân ba tàn sức mẹ kiệt có hề đâu Như cơn lốc tạt qua vùng núi thẳm Lan ẩn mình vẫn nở giữa rừng sâu
oo))((oo
TIA SÁNG CUỐI CÙNG tặng hai con Trần Đông Phương Trần Hòa Bình
Đã lâu rồi ba không làm thơ nữa Bởi vì ba không nhìn thấy ba đâu Là chiếc bóng bên trời hiu quạnh Ba dật dờ như xác lá nổi trôi
Trong cuộc sống ba không là gì cả Trong gia đình ba là kẻ mộng du Nhìn bốn phía thấy mặt trời mọc khắp Nhưng mặt trời đâu phải của riêng ba
Con đừng hỏi tại sao ba im lặng Có điều gì đáng để nói đâu con Ba đã uống đắng cay trong men rượu Giết đời ba và giết cả đời con
Nhưng có lẽ ba sẽ làm thơ lại Những bài thơ là nhát chém trong đầu Khi mẹ con mỗi ngày càng mòn mỏi Trên bốn mươi mà chồng chất những thương đau
Con cũng biết mẹ chan cơm với muối Hai mươi năm chưa nếm chút ngọt bùi Ba cũng thế nhưng không hề rơi nước mắt Bởi vì ba còn có chút niềm vui
Đó là lúc mẹ con ngồi đọc lại Tập thơ tình ba tặng mẹ ngày xưa Năm tháng ấy ba làm sao quên được Kỷ niệm nào cũng đẹp phải không con
Thời trai trẻ ba mơ làm khanh tướng Mê văn chương và mê cả kiếm cung Khi thất bại quay về ba chợt tỉnh Rằng mẹ con là tia sáng cuối cùng
Đó là lúc các con ngồi đọc sách Hay ôn bài hoặc kể chuyện Quang Trung Ba nhìn thấy tuổi thơ ba trong đó Kỷ niệm nào cũng đẹp phải không con
Ba không trách các con mê văn nghệ Cũng không khuyên nên học cách ở đời Ba chỉ dặn một điều duy nhất Là là sao phải thật sự là NGƯỜI
Ngày ra tù 1984
(trong Thấp thoáng vài nụ hoa)
|