|
trần văn sơn
B À I C A V Ũ T R Ụ
Ta là khách ghé chơi trong chốc lát Nào ngờ đâu phiêu bạt đến hôm nay Chốn trần gian ôm một khối t́nh say Ta đắm đuối quên đường về cố xứ Cơi xa xăm vang vọng lời thiên sứ Gọi ta về nối nghiệp cả ngôi hai Trái đất này không khác cảnh thiên thai Về và ở cũng như nhau, không thể Bởi v́ ta trót yêu người dương thế Ta yêu đời và ta cũng yêu em Thế giới quanh ta cuộc sống êm đềm Sông uốn khúc như rồng thiêng giỡn ngọc Biển trân châu trải lụa vàng gấm vóc Thiên nhiên nhiệm mầu rừng núi bao la Vũ trụ là em không ở đâu xa Em nhan sắc muôn triệu người có một Em tinh túy muôn triệu năm có một Kết hoa đăng mừng sáng thế ra đời Em và thơ mở hồn đất hồn trời Mở cửa vĩnh hằng vô sinh vô diệt
Người dù đến hay ra đi biền biệt Em và thơ cuồn cuộn một ḍng sông Máu tim ta ḥa nhịp thái dương chung Ḥa ánh sáng vượt lên trên huyền thoại Hai thái cực cùng quay về nguồn cội Ngày và đêm mưa nắng sắc màu xưa Lịch sử ngổn ngang nhật nguyệt giao mùa Cơn hồng thủy tạo mùa xuân vĩnh cữu Em vô nhiễm giữa trùng vây thiên cổ Em hào quang giữa lớp lớp thiên hà Vẩn thạch sao băng băo táp mưa sa Hương thanh khiết quyện hồn ta trùng điệp Ta hôn mê như lên cơn đồng thiếp Quên tiền thân quên thiên sứ gọi về Thiên sứ là em tinh thể đam mê Soăi đôi cánh mang t́nh yêu bất diệt Vạn vật hồi sinh bài ca nhân loại Ta cùng em bay lượn giũa bao la Vũ trụ là em không ở đâu xa…
|