|
trần văn sơn
Ngậm ngãi tìm trầm
Mày cũng vẫn như ngày nảo ngày nào Ngày nảo ngày nào tụi mình viết văn làm báo Sĩ khí dăm câu thơ ngổ ngáo Nỗi đau đời chồng chất trăm năm
Chưa qua khỏi vùng trời sâu thẳm Nên vẫn loay hoay ở cõi ta bà Chưa qua khỏi nhưng vẫn như loài cây nhớ gió Bâng khuâng tìm một giấc mơ xa
Vẫn như thế xưa nay mày vẫn thế Rất bất thường và cũng rất bình thường Kẻ chiến bại chưa một lần gục ngã Ngẩng cao đầu nghe sóng vỗ mênh mang
Tao ra đi khác chi mày ở lại Ngậm ngãi tìm trầm cho trọn cuộc chơi Bẻ gãy kiếm lên non quy ẩn Chim xa rừng nhớ núi rừng ơi
Mày hãy cạn cùng tao vài chung rượu Xá gì đâu chuyện tử biệt sinh ly Đất của người từ muôn ngàn năm trước Ngàn năm sau vẫn một cõi đi về
(trong Thấp thoáng vài nụ hoa)
|