|
trần văn sơn
trên cầu Golden Gate
Tận mắt mới nhận ra thực hư Đời một lần in dấu chân cũng đủ vui Cầu vời vợi rung nhịp xe chóng mặt Biển thăm thẳm li ti con tàu mịt mù Thân phận li ti bọt nước phù du Trôi dạt mênh mông Vô tận
Sóng dịu dàng ru hồn thiêng bất tử Gió vi vu ôm lưng đèo nhiệm mầu Khi chúng mình đứng trên cầu Golden Gate Nghĩ về những con tàu mất tích Xác vùi chôn dưới đáy biển sâu Nghĩ về những con tàu cặp bến bình an Tự do ơi người tình muôn thuở
Tay trong tay mình đi bộ qua cầu Phía bên kia khất sĩ buông câu Chim khách gọi núi non ngàn dặm Một tiếng thầm tịch lặng đêm thâu
Sớm muộn gì mình cũng phải trở về Cây cầu khỉ lũy tre làng bật gốc Suối cạn nguồn sỏi đá sầu cô độc Biển sát bờ ngư phủ lưới phơi sương
Những sợi dây treo du dương Dạo khúc dương cầm khai mở Nối nhịp cầu cảm thông Giữa hai bờ sinh tử
Eo biển lượn mùa xuân thiếu nữ Chất ngất đỉnh non dậy thì Khi chúng mình đứng trên cầu Golden Gate Cầu vời vợi rung nhịp xe chóng mặt Biển thăm thẳm li ti con tàu mịt mù Thầm cảm ơn thiên nhiên kỳ vĩ Thầm cảm ơn tim óc người tuyệt mỹ
|