|
NGUYỄN MẠNH TRINH
Đọc thơ Trần văn Sơn: Thấp thoáng vài nụ hoa
Đọc những trang thơ Thấp Thoáng Vài Nụ Hoa , tôi thấy bàng
bạc trong từng cảm nghĩ. Thấp thoáng ở đâu đó , những sợi
mưa quê nhà, mưa Sài G̣n , mưa cao nguyên thủ thỉ. Thấp
thoáng ở đâu đó , những khuôn mặt bằng hữu thân quen , nhắc
lại một thời đă viết và đă sống. Và , thấp thoáng ở đâu đó ,
những t́nh cảm của người lính năm xưa, người tù thuở nào và
người lưu lạc bây giờ. Thấp thoáng ở đâu đó , những mơ ước
ngày xưa và những chán chường nhọc nhằn trước mặt. Thấp
thoáng và thấp thoáng , những cảm giác chia sẻ với thơ, tận
tuyệt với thơ.. Ở những trang thơ, tôi bỗng thành người trân
trọng quá khứ . Và ở Trần Văn Sơn , một thi sĩ mà tôi chưa
từng gặp, tôi như đă hàn huyên với từ thuở nào , qua những
vần lục bát , những câu bảy chữ , tám chữ …
Vâng, dù đời cô đơn u tịch, dù ngày tháng qua trtong đói nghèo, vẫn thấp thoáng vài nụ hoa, trời vẫn đẹp . Thơ buồn nhưng lạc quan vui. Dù là nỗi vui thấp thoáng. Tôi yêu những cơn mưa nhiệt đới Việt Nam nên cũng thích những câu thơ của mưa Sài G̣n và mưa cao nguyên của thi sĩ họ Trần . Những câu lục bát của âm hưởng thanh xuân ngày nào, của những t́nh tự ngày xưa. Mưa ở nơi chốn này ở Cali hiếm hoi lại càng làm nhớ thêm những cơn mưa giữa trưa bất chợt của Sài G̣n hay những đêm mưa dầm của phố núi Pleiku. Tự nhiên , dù đang ngồi trong pḥng ấm cúng nhưng h́nh như có giọt mưa nào rơi rớt đâu đây, và thấy lạnh lạnh trong ḷng. Những cơn mưa nào trong trí nhớ để dong tay dắt tôi về một nơi chốn ngày nào.
Ở Sài G̣n, là những t́nh cảm mang theo, là giọt mưa và giọt hồn cùng rơi, là tâm t́nh cứ măi vấn vương như trời thủ đô chợt mưa chợt nắng :
Hay là những cơn mưa phố núi. Những cơn mưa dội vang trong tiềm thức, những mịt mù mưa bay.Mưa như nước mắt của thiên thu vọng về , của giọt lệ người t́nh trôi đi. Thơ của tṛi đất cùng chung một nỗi buồn mà người thơ gửi gấm:
Bài thơ viết lúc chiến tranh, khi nghe tin người bạn thân Tô Đ́nh Sự qua đời. Thơ trong một cơn say , nghĩ về cuộc đời, và trong nỗi xít xa của người vừa chợt nhận ra một ohần gốc rễ của ḿnh, một kẻ lữ hành xa lạ mộng du trong những ảo tượng thời thế.Thơ viết cho Tô Đ́nh Sự nhưng như để tâm sự với thế hệ chúng ta, những người đang lầm lũi trong chiến tranh. Bài thơ Ôm Một Mặt Trời Say:
Ngày ra tù, từ địa ngục trở về, thi sĩ đă nói với con những điều tâm đắc nhất . và cũng là chính tự nhủ với ḿnh" làm sao để thật sự là người:
Bây giờ, làm thơ trên bàn máy may, bằng ḷng với sự hy sinh của ḿnh cho vợ cho con.Thơ của mắc míu áo cơm , của sinh kế đẩy đưa , để suy tư theo từng mũi kim sợi chỉ.Đó là lúc nh́n lại ḿnh, để thấy rằng cuộc đời ấy không chỉ là nặng nợ áo cơm mà c̣n có niềm vui của một đời t́m trong công việc khiêm nhường một ư nghĩa nhân sinh
Đọc thơ Trần Văn Sơn, như nh́n ngắm lại một chân dung của
một người b́nh thường trong thế hệ chúng ta. Đi lính , đi tù
, đi Mỹ, những cái đi ấy h́nh như hầu hết chúng ta đều có
chung . Những cái đi khởi từ một cuộc chiến tranh tàn khốc.
Trải qua những nhọc nhằn bi thương , có lúc cũng hào sảng
luận anh hùng , cũng có lúc giở tỉnh giở điên trong cơn say
ngậm ngùi nh́n thế sự, thơ như những phác họa của một thực
tế mà bất cứ ai cũng có lúc trải qua. Thành ra, thơ lại là
những chia sẻ của những người hiện giờ đang sống đời lưu lạc
, đang hụt hơi với chuyện cơm áo xứ người. Có mấy ai bằng
ḷng với hiện tại , với những ǵ ḿnh đă có trong tay. Nhưng
rồi cũng phải nhận ra một điều. Cuộc đời dù ở đâu và bất cứ
ở nơi chốn nào, cũng cần một tấm ḷng. Trong thơ Thấp Thoáng
Vài Nụ Hoa, quả tôi đă thấp thoáng thấy ḿnh của đám đông
trong thế hệ ấy. Làm thơ, có phải là để trung thực và ṣng
phẳng với đời, để có lúc c̣n một chút nắng vui tươi , của
một vài sợi mây mơ mộng. Qua bao nhiêu ngă đường đă vượt,
trải bấy nhiêu cay đắng ở đời , th́ có lúc , thơ đă làm gậy
chống để giúp đỡ đôi chân trèo lên dốc đứng nhân sinh muôn
đời chập chùng trước mặt…
____________________________
Nguồn : Thuvien.maivoo.com
|