|
NIỀM KHÁT SỐNG NGUYÊN SƠ
Được Anh Dương Quân gởi tặng bài thơ ngắn "Giấc Xưa," tôi măi bâng khuâng chưa nắm bắt được những hàm ngụ của tác giả qua năm mươi sáu con chữ giản đơn tưởng chừng như vô cùng hồn hậu của mối t́nh đơn phương đầu đời làm vang danh chàng thi sĩ lăng mạn Phạm Thiên Thư.
"Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ,
Nhưng không! "Giấc Xưa" không đơn giản như thế sau khi tôi chợt nhận ra từ hai động từ "thèm" và "khát" đầy ẩn dụ.
Thế th́ chủ từ và túc từ của hai động từ nầy ở đâu? Xin thưa, đầy đủ cả ở đây, và qua đó mới thấy được tính tài hoa của tác giả trong việc vận dụng con chữ tuyệt vời sinh động và nhạc điệu vô cùng thanh nhă mà lại hoàn chỉnh với niêm luật khắc khe của một bài Đường luật thất ngôn bát cú.
"Đất trời, mây gió thèm tơ nắng
Thuở hồng hoang xa mờ trong hoang sử khi sinh vật h́nh thành th́ sự luyến ái xuất hiện như là một tất yếu của niềm khát sống nguyên sơ, ngay cả thực vật cũng có chức năng truyền giống âm dương mà những lễ hội cỏ cây dân gian mùa Xuân và mùa Hạ ở Châu Âu không những mang tính biểu tượng mà c̣n là những h́nh ảnh dân dă nhằm mục đích giáo dục những con người trẻ tuổi đầy tính hồn nhiên về sự giao ḥa giữa người nam và người nữ, một nhu yếu thiết thân của sự tồn lưu đời sống. (1)
"Ta rước em về thuở cổ xưa
và
"Đất trời, mây gió thèm tơ nắng
"Em lăng du trên tầng tuyết vỡ
Quả là thật khó trả lời cho câu hỏi “ Why is there Being but not Nothing?” của Lebniz, tại sao có Hữu Thể mà không là Hư Vô, th́ Thi sĩ Dương Quân đă t́m về Phật lư để giải thích nguồn gốc t́nh yêu qua Thập Nhị Nhân Duyên. Từ Vô Minh, người nam thẩy ṭ ṃ về sự khác biệt về h́nh dáng của người nữ, và ngược lại; họ thích nh́n ngắm nhau (Sắc), vuốt ve nhau (Xúc), v.v…
“Vô minh! Sao ư t́nh ngây ngất?
Trong thời tiền sử đó, đời sống thật giản đơn, không tích luỹ, không tranh giành, nhưng niềm khát sống nguyên sơ th́ vô cùng dào dạt. Ngôn ngữ trao đổi hằng ngày thật thô sơ, chủ yếu là tên gọi những ǵ cụ thể chung quanh trong cuộc sống; một vài lời trừu tượng được dùng để diễn tả t́nh cảm yêu thương nhiều hơn là ganh ghét. Lời nói thuở xa xưa đó là những lời thân ái, là ngôi lời (the words), là thi ca của cơi thơ hồn nhiên ngập tràn hạnh phúc. Và như W. Wordsworth đă viết “cái tươi trẻ của buổi b́nh minh là niềm chân phúc vô biên.”
“Bliss was it in that dawn to be alive
Chân phúc đó là niềm khát sống nguyên sơ dâng tràn trong cơi
“Giấc Xưa.”
________________________ (1) Sir James George Frazer. The Golden Bough: A Study in Magic and Religion (1996), p. 211-216.
|