Trương Mỹ-Vân

 

BUỔI LỄ SINH NHẬT

 

Katharine Brush

Trương Mỹ-Vân dịch

 

 
 

Lời người dịch: Katharine Brush (1902-1952) là văn sĩ Mỹ sinh tại tiểu bang Connecticut. Bà khởi sự sáng tác lúc 20 tuổi và tác phẩm của bà tiêu biểu cho thời kỳ thịnh hành của nhạc Jazz vào thập niên 1920.

Truyện "Buổi Lễ Sinh-Nhật" được dịch từ nguyên tác "Birthday Party", trong đó người thuật chuyện đóng vai tṛ của kẻ quan sát và chỉ ghi nhận những điều mắt thấy tai nghe chứ không đi sâu vào tâm lư các nhân vật khác trong truyện. Kỹ thuật khai thác từ quan điểm ngôi-thứ-nhất này thường giới hạn nhăn quan của người viết nhưng đồng thời vẫn cho phép tác giả được toàn quyền phê phán về những chi tiết xảy ra trong truyện.



          Ngồi đối diện với tôi trong tiệm ăn nhỏ hẹp là cặp vợ chồng trạc ngoài ba mươi đang ăn tối. Trông họ có vẻ quen thuộc của những cặp vợ chồng sống với nhau lâu lắm rồi. Người chồng mang kính, khuôn mặt tṛn đầy vẻ tự măn, và người vợ đội chiếc mũ rộng vành, gương mặt bà c̣n thoáng nét yêu kiều của thuở thanh xuân. Thật ra họ là một cặp vợ chồng b́nh thường, không có ǵ đáng chú ư, cho đến khi họ ăn xong th́ rơ ràng đây là một dịp đặc biệt v́ hôm nay nhằm sinh nhật chồng và người vợ đă chuẩn bị một điều bất ngờ cho chồng bà.

Điều bất ngờ đó là chiếc bánh sinh nhật nhỏ với ngọn nến hồng cháy lung linh trên mặt. Khi người hầu bàn vừa đặt chiếc bánh trước mặt người chồng th́ tiếng đàn dương cầm và vỹ cầm của ban nhạc sống trong tiệm cũng vang lên điệu nhạc quen thuộc "Mừng Sinh Nhật". Người vợ mỉm cười, nụ cười thẹn thùng nhưng đầy hănh diện v́ điều bất ngờ này đă làm chồng bà ngạc nhiên, và đám thực khách thưa thớt trong tiệm cũng cố gắng góp vui bằng tiếng vỗ tay lẻ tẻ. Bỗng nhiên gương mặt người chồng hiện lên nét bất măn rơ rệt. Thay v́ hài ḷng và vui vẻ với vợ, ông ta đâm ra cáu kỉnh, mặt đỏ bừng đầy tức giận v́ bà đă làm ông bối rối, ngượng nghịu.

Nếu bạn chứng kiến phản ứng của người chồng lúc đó, thế nào bạn cũng không khỏi thốt lên: "Ô ḱa, đừng làm như vậy chứ!" Thế nhưng bản tánh người chồng vốn vậy nên khi dàn nhạc vừa chơi xong bài hát quen thuộc và mọi người không c̣n chú ư đến họ nữa, tôi thấy người chồng lẩm bẩm điều ǵ đó với vợ - một lời ngắn ngủi, cộc lốc, đầy tàn nhẫn như muốn trừng phạt vợ. Tôi không thể nào nh́n người vợ được nữa nên đành cúi mặt xuống bàn chờ đợi. Măi một lúc sau, lâu lắm tôi mới ngửng đầu lên và lén nh́n về phía họ th́ thấy người vợ vẫn c̣n khóc. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, âm thầm, tuyệt vọng dưới chiếc mũ rộng vành xinh đẹp của bà.

Trương Mỹ-Vân
dịch từ "Birthday Party"

 

art2all. net