Trương Mỹ-Vân

 

CÁI LY ĐĂ VỠ

 


 

 

          Một hôm trong lúc thiền sư Ajahn Chah ngồi đàm đạo cùng các tăng ni đạo hữu, có người hỏi:

- Thưa Thầy, Thầy vẫn giảng về lẽ vô thường của cuộc đời và mọi việc biến hóa không ngừng nghỉ. Thầy cũng bảo rằng chính ḷng luyến ái trong cơi đời luân lưu này là một trong những nguyên nhân chính gây nên sự khổ đau. Thế nhưng h́nh như chính Thầy, một người đă từ bỏ mọi của cải trần gian, Thầy vẫn c̣n yêu quư cái ly trà của Thầy lắm th́ phải?

Thiền sư Ajahn Chah ung dung trả lời:

- Đúng thế. Tôi thích cái ly trà này lắm. Tôi thích từ h́nh dạng của nó đến màu ngũ sắc lung linh trên vành ly khi ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua nó v́ trông đẹp vô ngần. Đây là cái ly trà tôi vừa ư nhất, nhưng tôi không yêu thích nó đến nỗi nghĩ rằng ḿnh là sở hữu chủ của nó bởi v́ đối với tôi cái ly này đă vỡ rồi. Tôi biết thời gian cái ly tồn tại trên cơi đời này có giới hạn và chính v́ thế tôi quư nó mỗi khi tôi dùng nó, v́ một ngày kia nó sẽ bị người ta làm vỡ hoặc nó sẽ rơi xuống đất vỡ tung thành muôn ngàn mảnh. Lúc đó tôi sẽ bảo: " Dĩ nhiên rồi!"


Lẽ vô thường là một trong những nguyên lư tự nhiên của vũ trụ và người ta khổ v́ đ̣i hỏi ở cuộc đời sự vĩnh cửu mà không ai có thể t́m thấy được.


Trương Mỹ-Vân

phỏng dịch từ tạp chí "Shambhala Sun" (2012)

 

 

art2all. net