Trương Mỹ-Vân

 

LỄ XƯNG TỘI ĐẦU TIÊN

Tác giả: Frank O'Connor

Trương Mỹ-Vân dịch

 


 

 

Lời người dịch: Frank O'Connor (1903-1966) là văn sĩ người Ái-Nhĩ-Lan. Ông sinh tại thành phố Cork trong một gia đ́nh nghèo nên không học lên đại học, nhưng ông tự học và bắt đầu viết văn từ nhỏ. Ông nổi tiếng về những truyện ngắn và hồi kư kể lại quăng đời thơ ấu của ông. Ngoài ra ông c̣n làm thơ và viết bài phê b́nh văn học. Quyển "The Lonely Voice" (1963) là tác phẩm nghiên cứu truyện ngắn nổi tiếng nhất của ông.

Truyện "Lễ Xưng Tội Đầu Tiên" được dịch từ nguyên tác "First Confession". Trong truyện, tác giả thuật lại một kỷ niệm thời thơ ấu với cái nh́n hóm hỉnh về Thiên Chúa Giáo, tôn giáo chính ở Ái-Nhĩ-Lan, cùng vị linh mục vừa thông minh vừa tế nhị.

 

~~oOo~~


          Nếp sống b́nh thường của gia đ́nh tôi bị xáo trộn sau khi ông nội tôi mất và bà nội về ở chung với chúng tôi. Thông thường muốn giữ ḥa khí trong gia đ́nh đă khó rồi, đằng này bà nội tôi lại là một bà già nhà quê, không thích hợp với cuộc sống thành thị tí nào cả. Bà béo phục phịch, da mặt nhăn nheo và điều làm mẹ tôi giận nhất là bà cứ đi chân đất suốt ngày v́ bà bảo giày dép làm chân bà nhức nhối khó chịu. Đến bữa ăn tối, bà uống bia ừng ực như uống nước lă và đổ ra bàn một mớ khoai tây chiên; rồi cứ thế bà lấy tay bốc khoai chấm với mắm cá kho ăn ngon lành, chẳng cần dao nĩa ǵ cả!

Nói đúng ra, thường th́ chỉ có đàn bà con gái mới hay để ư, chấp trách người khác, thế nhưng tuy là con trai, tôi lại mang tật này rất nặng. C̣n Nora, chị tôi, trái lại cứ theo nịnh sát bà nội để mong bà thưởng cho đồng bạc mới toanh mỗi khi bà lănh tiền hưu hàng tuần. Một người chân thật như tôi làm sao có thể nịnh bợ như Nora được!

Mỗi khi đang chơi với thằng bạn hàng xóm tên Bill Connell trước sân nhà mà thấy bà nội tôi lững thững từ cuối xóm đi về là tôi sợ điếng người v́ biết dưới tấm khăn quàng bay phất phơ của bà thế nào cũng có dấu một hủ bia to tướng. Tôi viện đủ lư do không cho Bill vào nhà v́ không muốn Bill chứng kiến những hành động quái gỡ không lường trước được của bà.

Hôm nào mẹ tôi đi làm về trễ và nhờ bà nội tôi lo giùm bữa ăn tối là y như hôm đó tôi không đụng nĩa. Có lần Nora bắt tôi ăn nhưng tôi đă nhanh chân chạy trốn dưới gầm bàn và không quên cầm theo con dao cắt bánh ḿ để thủ thân. Nora làm ra vẻ giận dữ rượt theo tôi v́ biết bà nội về phe chị ta, chứ nếu có mẹ tôi ở nhà th́ Nora đâu dám ra yêu tác quái với tôi v́ mẹ tôi biết rơ tâm địa Nora quá mà! Chị ta c̣n dám chui xuống gầm bàn rượt bắt tôi nhưng tôi đă nhanh tay khua dao hăm dọa nên sau đó Nora phải để tôi yên. Tôi cứ nằm dưới gậm bàn cho đến lúc mẹ tôi về làm riêng thức ăn tối cho tôi, tôi mới chịu ăn.

Đợi đến lúc bố tôi về, Nora chạy ra mách lẻo với bố, giọng ngọt xớt: "Bố ơi! Bố có biết tối nay thằng Jackie giở tṛ ǵ không Bố?" Rồi Nora ỏn thót kể hết mọi chuyện làm bố tát tôi một bạt tai. Mẹ tôi chạy vào can và sau đó bố không thèm nói với tôi mấy ngày liền và mẹ tôi cũng chẳng nói ǵ với Nora nữa. Tất cả đều do bà già quái ác đó mà ra. Nói có Trời biết, thật tôi tức tối và đau khổ hết sức!

 

Vậy mà đă hết đâu, tôi c̣n bị bắt phải đến nhà thờ xưng tội nữa chứ! Trong xóm tôi có một bà già tên Ryan, trạc tuổi bà nội tôi. Chiều nào cũng thế, vào khoảng ba giờ, đáng lẽ chúng tôi được ra về th́ phải ở lại lớp để nghe bà Ryan giảng về lễ xưng tội và nhất là về những h́nh phạt dưới địa ngục. Chẳng bao giờ tôi nghe bà nói về thiên đàng mà chỉ nghe bà nhắc tới địa ngục hoài. Có lẽ bà ta khoái đề tài này lắm!

Bà Ryan thắp một ngọn nến, lấy trong ví ra đồng bạc mới toanh rồi thách đứa học tṛ nào trong lớp dám để một ngón tay lên ngọn lửa đúng năm phút theo đồng hồ trường th́ bà ta sẽ thưởng cho đồng bạc mới toanh đó. "Chỉ cần để một ngón tay đúng năm phút thôi đấy nhé!", bà ta nhắc lại. Vốn tính hiếu thắng, tôi cũng muốn thử nhưng ngại mang tiếng tham lam nên lại thôi. Thấy cả lớp im lặng, bà Ryan bảo chúng tôi:

- Tại sao chỉ để một ngón tay lên ngọn lửa đúng năm phút th́ các em lại sợ mà bị đốt cháy vĩnh viễn trong hỏa ḷ địa ngục như những con heo quay th́ các em lại không ngán?

Rồi bà ta nói tiếp:

- Các em nhớ nhé, nếu không đi xưng tội th́ sẽ bị đốt cháy suốt đời và không có một giọt nước nào để dập tắt ngọn lửa dưới hỏa ngục đâu.

Bài giảng về địa ngục của bà Ryan nghe khá hấp dẫn nhưng tôi chỉ chú ư đến đồng bạc mới toanh của bà thôi. Lần nào giảng xong bà cũng cất đồng bạc mới toanh đó vào túi làm tôi tiếc hùi hụi. Tại sao một người sùng đạo như bà lại có thể để ư đến đồng bạc tầm thường này nhỉ?

Có hôm bà Ryan kể chuyện một đêm nọ có vị linh mục đang ngủ ngon bỗng dưng thức giấc, thấy kẻ lạ mặt đang đứng cạnh ḿnh, hai tay hắn ta bắm chặt vào thành giường. Lẽ dĩ nhiên là vị linh mục hơi run nhưng cũng gắng b́nh tĩnh hỏi xem hắn ta muốn ǵ th́ người lạ mặt bảo rằng hắn muốn xưng tội. Vị linh mục bảo hắn nửa đêm mà xưng tội ǵ, có thể chờ đến sáng mai được không, th́ hắn ta trả lời rằng lần trước hắn xưng tội nhưng không khai hết, c̣n giữ lại một điều nên bây giờ hắn ân hận, muốn khai hết với ngài. Vị linh mục biết ngay đây là trường hợp trầm trọng v́ hắn đă khai láo nên giờ này đang bị giam ở địa ngục. Ngài vội vàng đứng lên định mặc áo lễ nhưng đúng lúc đó có tiếng gà gáy sáng và tên lạ mặt đó biến mất. Vị linh mục nh́n quanh không có ai, chỉ ngửi thấy mùi khen khét của gỗ cháy, và khi ngài nh́n lên thành giường th́ thấy vết tay của kẻ lạ mặt kia c̣n ngún cháy trên thanh gỗ. Tất cả cũng chỉ v́ hắn ta đă khai láo khi xưng tội.

Câu chuyện này làm tôi khiếp quá!

Thế nhưng điều làm tôi sợ nhất là lúc bà Ryan dạy chúng tôi cách kiểm soát lương tâm. Bà bảo chúng tôi hăy tự hỏi ḷng ḿnh xem lâu nay có mang tên Chúa ra chưởi thề không; có kính trọng, vâng lời cha mẹ không, (đến đây tôi hỏi bà có cần kính trọng, vâng lời bà nội không th́ bà Ryan trả lời: "Dĩ nhiên là cần!"); có thương người như thể thương thân không; có thèm muốn của cải người khác không, (điều này làm tôi nghĩ đến ḷng ghen tức của ḿnh mỗi khi Nora được bà nội thưởng cho đồng bạc mới toanh). Trời ơi, chỉ mới xét qua vài điểm thôi tôi đă thấy ḿnh phạm đủ "Mười Điều Răn của Chúa" rồi! Tất cả cũng chỉ v́ bà nội tôi mà ra! Chừng nào c̣n có mặt bà trong căn nhà này th́ tôi hết hy vọng thoát khỏi địa ngục!

Nghe đến việc phải đi xưng tội, tôi sợ muốn chết. Đúng hôm cả lớp đi nhà thờ, tôi giả vờ đau răng để được ở nhà, nhưng đúng ba giờ lúc tan học, bà Ryan cho người đến bảo tôi phải đi xưng tội ngày thứ Bảy sắp tới với mọi người trong xóm. Nguy hơn nữa, hôm đó mẹ tôi bận nên sai Nora dẫn tôi đi.

 

Nora là một con nhỏ vô cùng tinh quái, luôn luôn t́m mọi cách hành hạ tôi mà mẹ tôi không hề biết. Chị ta nắm tay dắt tôi xuống ngọn đồi thoai thoải, nh́n tôi rồi mỉm cười ra điều thương hại và làm bộ ủ rủ như sắp đưa tôi vào bệnh viện cho bác sĩ moi tim gan tôi ra không bằng! Nora c̣n giả vờ than thở như muốn chia sẻ nỗi lo âu với tôi:

- Ôi! Lạy Chúa giúp con! Jackie ơi, tại sao mày không chịu ngoan ngoăn để bây giờ phải khốn khổ thế này? Trời ơi, tao tội nghiệp cho mày quá Jackie ạ! Làm sao mày có thể nhớ hết tội lỗi của mày? Đừng quên có lần mày đá vào cẳng chân bà nội đấy nhé!

- Buông tôi ra! Tôi không đi xưng tội đâu!

Tôi vừa gào lên vừa giật tay ra khỏi tay Nora.

- Đằng nào mày cũng phải đi xưng tội thôi, Jackie ạ. Chạy đâu cho thoát! Nếu mày không chịu đi hôm nay th́ Cha sở sẽ đích thân đến nhà t́m mày. Thật t́nh tao thấy tội nghiệp cho mày quá! Mày c̣n nhớ có lần mày cầm con dao cắt bánh ḿ định giết tao không? Rồi mày c̣n hỗn láo với tao nữa. Nếu mày khai hết tội lỗi của mày ra, tao không hiểu Cha sở sẽ làm ǵ với mày đây. Có thể ngài sẽ dẫn mày lên thẳng đức tổng giám mục đấy, Jackie ạ!

Tôi nghĩ thầm, Nora chưa biết đến một nửa những điều tôi đă làm và tôi sẽ không bao giờ khai hết đâu! Bây giờ tôi hiểu tại sao anh chàng lạ mặt trong chuyện bà Ryan kể lại không khai hết sự thật. Tội ǵ khai hết để rồi c̣n bị xỉ vả nữa!

 

Ánh nắng chan ḥa trên con dốc dẫn xuống nhà thờ và tôi tuyệt vọng nh́n cánh đồng xanh dưới thung lũng như ông A-đam nh́n thiên đường lần cuối trước khi từ giă để xuống trần gian.

Khi đến trước nhà thờ, Nora mở tung cánh cửa, xô tôi vào trong và nói với giọng ranh mănh của kẻ đắc chí:

- Đấy! Đến nơi rồi đấy! Tao cầu cha sở sẽ phạt mày đọc kinh mờ mắt ra cho đáng kiếp!
Nói xong, Nora đóng ập cửa lại và ánh sáng biến đâu mất, chỉ c̣n lại bóng tối âm u lạnh lẽo trong nhà thờ như những tảng băng vỡ vụn dưới chân tôi. Biết chạy trốn đâu được nữa! Tôi đành ḍ dẫm t́m chỗ ngồi và Nora đến ngồi ngay trên băng ghế trước mặt tôi. Khi đă quen dần với bóng tối, tôi thấy chung quanh tôi vài bà già yên lặng chờ đợi. Bên cạnh tôi là một người đàn ông vẻ mặt thiểu năo, hai tay chắp trước ngực, mắt ngước lên trần nhà, miệng lâm râm khấn vái ra chiều lo lắng vô cùng. Tôi tự hỏi không hiểu ông này bị bà nội ông ta hành hạ ra sao mà giờ đây cũng cùng tâm trạng đau khổ như tôi thế này!

Đến phiên Nora vào xưng tội. Tuy ngồi ngoài này, tôi cũng nghe được giọng nói ngọt như mía lùi của chị ta và đến lúc chị ta bước ra, đầu cúi thấp, mắt khép hờ, hai tay chắp trước ngực th́ rơ ràng Nora là h́nh ảnh một con nhỏ giả dối quá sức tưởng tượng! Mới cách đây chưa đầy năm phút, Nora c̣n quái ác hành hạ tôi suốt trên đường đến nhà thờ; thế mà giờ đây trông vẻ mặt hiền từ ngoan ngoăn, điệu bộ sùng tín của Nora thật tôi chịu hết nổi! Chẳng lẽ những người ngoan đạo đều giả dối như vậy cả sao? Có lẽ nào...

Tôi chưa kịp nghĩ tiếp th́ đă đến phiên tôi vào xưng tội. Tôi chỉ lo nơm nớp nếu không khai hết sự thật có lẽ tôi sẽ chết thiêu chết cháy dưới địa ngục như cái ông lạ mặt hôm nọ bỗng dưng đang đêm đến t́m nhà linh mục để xưng tội. Căn pḥng xưng tội vừa nhỏ xíu vừa tối đen như mực. Tôi đang quờ quạng trong bóng tối bỗng có tiếng người hỏi:

- Ai đấy?

- Thưa cha, con đây ạ.

- Con tên ǵ?

- Thưa cha, con tên Jackie.

- Jackie, con mấy tuổi?

- Thưa cha, bảy tuổi.

- Ồ, lớn như con chắc nhiều tội lỗi lắm nhỉ? Hôm nay con đi xưng tội lần đầu tiên phải không?

- Vâng ạ.

Tuy chỉ nghe ngài hỏi mấy câu thôi, tôi biết ngay vị linh mục này rất thông minh và có vẻ dễ thông cảm nên tôi thấy an tâm hơn, tự nhủ sẽ khai hết với ngài.

- Thế nào, Jackie? Con bắt đầu đi chứ.

- Thưa cha, con có ư định giết bà nội con.

Bỗng dưng vị linh mục im bặt và măi một lúc sau tôi mới nghe ông ta nói:

- Trời ơi, khiếp quá vậy, Jackie! Ai bảo con làm như thế?

Tự nhiên tôi cảm thấy mủi ḷng muốn khóc.

- Thưa cha, bà nội con quái đản lắm ạ.

- Quái đản cách nào?

- Dạ, bà uống bia ừng ực suốt ngày.

- Chà, ghê quá nhỉ!

Nghe giọng ông ta có vẻ đồng ư với tôi nên tôi nói tiếp:

- Bà c̣n hút thuốc nữa.

- Ồ, bậy quá!

- Bà c̣n đi chân đất suốt ngày và v́ bà biết con không thích bà nên có bao nhiêu tiền bà đều cho Nora hết mà chả cho con đồng nào. Nora là chị con đó. Rồi bố con về phe với bà nội con, đánh con hôm nọ. Con tức quá nên quyết tâm giết bà cho rảnh nợ!

- Vậy sau khi giết bà xong, xác bà con sẽ mang đi đâu?

- Con sẽ chặt ra từng khúc rồi chất lên xe ba bánh kêu cút kít của con đem đi dấu!

- Jackie à, con có biết con kinh khủng lắm không?

- Con biết chứ! Có lần con c̣n định giết Nora bằng con dao cắt bánh ḿ nhưng rất tiếc con chém hụt thôi!

- Có phải Nora là cô bé ban năy vào xưng tội trước con không?

- Vâng, đúng thế.

- Con đừng lo, rồi có ngày sẽ có người cầm dao rượt Nora thay con và lúc đó họ sẽ không chém hụt nữa đâu! Có điều này cha nói riêng cho con biết thôi nhé.

- Điều ǵ ạ? Tôi ṭ ṃ hỏi.

- Cha đă từng gặp nhiều người cha muốn giết lắm con ạ, nhưng cha không đủ can đảm. Vả lại, giết người xong phải bị án treo cổ đau đớn lắm cha không chịu nổi.

- Thật vậy sao cha?

Tôi vô cùng ngạc nhiên v́ từ trước đến giờ tôi rất muốn biết về những tội phạm bị treo cổ nên hỏi tiếp:

- Cha đă thấy ai bị treo cổ lần nào chưa cha?

- Ồ, nhiều lắm, cha không nhớ hết. Ít nhất cũng hàng chục người và khi chết ai cũng kêu la thảm thiết lắm con ạ.

- Ghê quá vậy cha!

- Ừ, chết như vậy thật khủng khiếp! Cha c̣n gặp bao nhiêu người muốn giết bà nội họ, nhưng họ đều bảo với cha rằng giết bà nội xong để bị chết treo cổ thật chẳng đáng tí nào!

Vị linh mục nói chuyện với tôi gần mười phút và khi từ giă tôi c̣n luyến tiếc v́ ngài nói chuyện vui quá! Bên ngoài, ánh nắng trưa bừng lên trên hàng cây cao như những đợt sóng vỡ ̣a trên băi biển. Ḷng tôi rộn ràng vui sướng v́ tôi biết chắc rằng từ nay ḿnh sẽ không bao giờ bị chết thiêu dưới địa ngục nữa cả.

 

Nora đang ngồi chờ tôi trên bờ tường trước cổng nhà thờ và khi thấy vị linh mục nắm tay tôi đi lại, mặt chị ta bí xị, chảy dài xuống. Tôi biết Nora ghen tức vô cùng v́ chưa bao giờ chị ta được vị linh mục nào tiễn chân như vậy cả. Lúc ngài quay trở vào, Nora lạnh lùng hỏi tôi:

- Sao? Cha phạt mày phải đọc mấy chục bài kinh sám hối?

- Ba lần thôi.

- Chỉ ba lần thôi à?

- Chứ sao!

- Thằng này xạo! Chắc mày không khai hết chứ ǵ?

- Khai hết mà! Tôi trả lời, giọng đầy tự tin.

- Khai cả chuyện mày vô lễ với bà nội nữa?

- Dĩ nhiên rồi!

- Và cả lần mày định giết tao nữa chứ?

- Khai tuốt hết!

- Thế mà mày chỉ bị đọc kinh có ba lần thôi à?

- Chứ sao!

Nora nhảy từ trên bờ thành xuống đất, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực v́ điều này thật quá sức tưởng tượng của chị ta. Chúng tôi chậm răi đi trong ánh nắng trưa, trên con dốc thoai thoải băng qua những ngọn đồi nhỏ, về nhà. Bỗng dưng Nora nh́n chằm chặp vào miệng tôi, hỏi:

- Mày ngậm ǵ đấy?

- Kẹo bạc hà.

- Có phải cha vừa cho mày không?

- Ừ.

- Trời ơi, tại sao một thằng hư đốn như mày lại may mắn đến thế! Biết vậy tao chẳng thèm ngoan ngoăn làm ǵ cho mệt xác! Tội lỗi đầy người như mày thế mà sướng hơn đấy!



Trương Mỹ-Vân dịch
 

 

 

art2all. net