Trương Mỹ-Vân

 

LỜI THẦY PHẠM KIÊM ÂU

 

Trương Mỹ-Vân ghi

 

Thầy Âu qua nét vẽ của họa sĩ Thanh Trí


 

Lời Thầy Phạm Kiêm Âu kể về ngày đại lễ 8 tháng 3 năm 1992, kỷ niệm 75 năm ngày thành lập trường Đồng-Khánh:


"... Để Thầy thuật lại buổi lễ hôm đó cho Mỹ-Vân nghe.

Trước ngày đại lễ (8 tháng 3, 1992), đại diện ban Tổ chức, ban Biên tập có đến nhà Thầy để mượn nhiều ảnh cũ liên hệ đến trường và nhờ Thầy viết bài cho đặc san kỷ niệm 75 năm ngày thành lập trường Đồng Khánh. Ôi cha! Thầy nói khôi hài, tếu th́ có hạng chứ viết văn th́... xin tha! Thầy cũng được giấy mời tham dự của trường Hai Bà Trưng, tên mới của trường Đồng Khánh. Trước đó, Thầy tính... nằm nhà v́ già rồi và chuyện nhà, chuyện đời làm Thầy rất ngại "xuất gia". Nhưng với giấy mời, Thầy thấy vắng là bất nhă. Vậy Thầy sẽ đến trường đêm 8 tháng 3, trùng với ngày lễ Phụ Nữ, nhưng với ư định... sẽ về sớm, và sẽ nhờ thầy C.T.N. chở. Không ngờ ban Tổ chức sắp đặt có xe hơi đưa đi, đưa về cho một số người, trong đó có thầy. Thầy từ chối nhưng không được nên phải nhận đi ô-tô của sở Giáo Dục.

Tới cổng trường, thấy đèn sáng trưng, thiên hạ đông lắm. Thầy chống gậy vừa bước xuống xe, nghe liền tiếng học sinh la lên: "Thầy đến, Thầy đến!"... Vừa vào cổng, Thầy bị... vây. Học sinh cũ vây quanh Thầy, hết lối đi... Thầy nghe liên tiếp: "Thầy nhớ con không? Thầy đuổi con ra khỏi lớp. Thầy cho chép bài phạt, Thầy la rầy, Thầy trừ điểm... Thầy c̣n mét cha mẹ con, v.v... và v.v... " Các cô học sinh cũ dành nhau nói, xô nhau để lại gần Thầy, cười nói om ṣm. Họ nhắc lắm kỷ niệm làm Thầy nín cười không được... Quan khách đă vào trong, Thầy c̣n đứng trước nhà Hiệu Trưởng. Thật sự, Thầy sung sướng, muốn ở măi đó với học tṛ cũ... nhưng ban Tổ chức t́m Thầy và đưa vào trong hội trường.

Trước nhà chơi, sân đă tráng ciment mấy năm rồi. Thầy được d́u lần (có thấy đường đâu!) qua phía tay phải hàng đầu. Giữa sân là... sân khấu, nhạc... Thầy ngồi đó, thỉnh thoảng có người quen cũ (dân ĐK) đến nói chuyện rồi họ đi... Thầy thấy nữ sinh ca... Kế đến Hai Bà Trưng đi ra. Hai Bà đứng trên bục cao nh́n vũ Cung Đ́nh? (Thầy nghe nói lối vũ cũ trong đền vua). Giá lạnh, Thầy sợ... cho Hai Bà đứng trên cao, mỏi, lạnh... Các đoàn được ra tŕnh diện: đoàn của Hà Nội vào, Sài G̣n ra, có Nha Trang, Quảng Nam, Đà Nẵng. Đoàn Hà Nội nghe nói đến mấy trăm người. Tất cả các đoàn viên bất cứ từ đâu đến đều được vé tàu khứ hồi, có nơi ở (khách sạn), ăn uống... (h́nh như có thêm tiền tiêu vặt). Có kịch ngắn. Quá vui, Thầy cười to hơn hết! ...

Thôi, Thầy về là vừa... cùng vài cụ ngồi gần, Thầy chống gậy đi ra. Đến gần cổng, lại nghe "Thầy, bây ơi!" Nhóm khác vây Thầy: "Khi hồi Thầy vào, chúng con bận công tác nơi khác." Rồi cũng líu lo, nhắc đủ thứ chuyện... Thầy vui quá! Nhưng có cô học sinh thấy Thầy có vẻ mệt nên cho các bạn hay. Họ chạy t́m xe, đưa xe tốt hơn khi hồi. Thầy từ chối. Kế đến, xe sở Giáo Dục trờ tới. Họ mở cửa, d́u Thầy lên xe. Một cô nói: "Thầy ơi, anh tài xế là học tṛ cũ của con", và cô nói với tài xế: "Anh đưa Thầy của Cô về... Nhớ d́u Thầy vào tận trong nhà Thầy, nhé." Anh tài xế dạ dạ...

Sáng hôm sau lễ chính thức nhưng Thầy... nằm nhà. ("Ta dại ta t́m nơi vắng vẻ..."), chỉ biết có diễn văn, tŕnh diện quan khách, giáo sư cũ, triển lăm, v.v..."


Trương Mỹ-Vân (cựu nữ sinh Đồng-Khánh)

trích từ thư của Thầy Phạm Kiêm Âu (ngày 29-9-1992) với sự đồng ư của Thầy.

 

 

art2all. net