TUYỀN LINH

TR̉ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

TẬP II - NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG

PHẦN 1


 

01.1.2021 - Bạn hiền ơi, Tết sắp đến nơi rồi, bạn có ǵ vui không kể cho ḿnh nghe với? Tính ra ḿnh tạm biệt nhau cũng khá lâu bạn há, cũng hơn một tháng rồi c̣n ǵ? Nhớ những ngày c̣n lùm xùm ở Ṭa án về việc kiện tụng tranh chấp gia sản làm ḿnh mệt nhừ, mà chắc là bạn cũng không thua ǵ ḿnh? Nội nghe ḿnh kể những diễn biến méo mó trong thời gian hai bên tranh tụng nhau cũng đă no cả màng nhĩ rồi, nói chi những thứ khác. Tuy nhiên, dẫu mệt nhưng ḿnh vẫn vui v́ ḿnh luôn hy vọng là ḿnh sẽ thắng kiện nếu Ṭa án xử công minh. Bây giờ, t́nh hinh dịch bệnh Covid-19 quả căng thẳng nên có thể việc kiện tụng của ḿnh sẽ bị kéo dài, không biết đến bao giờ xử lại? Vậy nên ḿnh và bạn tạm ngưng tâm sự về vụ Ṭa án ở đây nhé, khi nào vụ án tiếp tục xử, ḿnh và bạn chia sẻ lại cho vui. Có một điều mà ḿnh quên phân trần và giải thích với bạn từ trước, là ḿnh thuộc dạng tha phương cầu thực nên ngôn từ của ḿnh mỗi khi chuyện tṛ với bạn nghe pha trộn nhiều vùng miền khác nhau như Bắc, Trung, Nam xen lẫn?

Chắc bạn cũng thắc mắc nhưng v́ tế nhị, bạn không nói ra chứ ǵ? Đôi lúc ḿnh cũng có đọc lại một vài đoạn văn ḿnh đă viết, ḿnh thấy có điều ấy xảy ra nhưng ḿnh không chỉnh lại cho đồng nhất ngôn từ v́ ḿnh cho đó là ngôn từ của bản năng – nó rất thật và rất đẹp. Với ḿnh, bản năng luôn THẬT nên ḿnh muốn giữ nguyên như thế.

Thú thật với bạn, cũng có khi ḿnh suy nghĩ, tại sao ḿnh “ lai “ giọng nhiều vùng miền như thế? Ḿnh cũng không biết nữa. Tính ra, hiện tại ḿnh lai căng tới 3 giọng chính: Bắc, Trung, Nam, chưa kể giọng địa phương của các vùng miền nầy. Những ngôn từ ḿnh phát âm khi nói chuyện với ai, rất tự nhiên, vô thức. Nó đă ngấm vào máu thịt của ḿnh tự bao giờ nên nó luôn đồng hành với ḿnh trong mọi lănh vực đời sống thường nhật. Trong định nghĩa của sách vở, người ta cho đó là sự lai căng, không tốt. Nhưng quan niệm của ḿnh th́ ngược lại, ḿnh cho đó là những mốc thời gian ghi dấu một thời để yêu và để sống. Nó rất thiêng liêng, hồn nhiên và nhất là rất THẬT. Vâng, đúng thế! Bất cứ thứ ǵ trong hiện tượng lai căng của ḿnh cũng đều thật cả. Thật đến dễ yêu. Có những đêm, ḿnh nằm cố moi trí nhớ để t́m xem ḿnh bắt đầu lai căng giọng nói từ thời điểm nào.

Hồi ḿnh c̣n độc thân, ḿnh nói năng rặt tiếng Đà Nẵng Quảng Nam mà. Lúc bấy giờ ḿnh đang học cấp Trung Học Phổ Thông tại trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng. Rồi đến khi ḿnh vào học lớp sinh viên giám thị hầm mỏ tại mỏ than Nông Sơn, ḿnh quen bà vợ ḿnh - Tạ Thị Minh Phương – không hiểu sao tự nhiên ḿnh bắt đầu lai giọng Bắc. Các bạn học lớp ḿnh thường hay chọc ghẹo ḿnh là dân mắm nêm mà bày đặt nói giọng rau muống. Cũng có vài bạn góp ư thẳng với ḿnh: “ Này mày, thà mày nói giọng nào một thứ giọng thôi, lúc xen Quảng Nam lúc xen Bắc nghe sao ấy. Mầy trong cuộc không thấy ǵ nhưng tụi tao ngoài cuộc thấy khó nghe lắm. Tao góp ư chân thành đó, đừng buồn nghe! “

Cho đến bây giờ ḿnh vẫn c̣n nhớ như in giọng trêu chọc có phần thô lỗ của các bạn: “ Ê mầy, chắc mầy hun và uống nước miếng con bồ mầy nhiều quá nên lai giọng Bắc Kỳ chứ ǵ? Mầy coi chừng, lỗ đít cô nàng có cọng rau muống đó! “ .

Ḿnh nghe, giận đỏ mặt tía tai, nhưng rồi nguội ngay, v́ nghe mắc cười quá! Ḿnh c̣n nhớ năm đó là năm 1963. Mà Phương là người Bắc thật, cô ấy quê Nam Định, theo gia đ́nh di cư vào Sài G̣n năm 1954. Gia đ́nh Phương định cư tại Sài G̣n, chỉ một ḿnh Phương ra sinh sống và làm việc tại Đà Nẵng. Lúc bấy giờ Phương đang công tác bên ngành xă hội thuộc hệ thống quân đội chế độ cũ. Ḿnh quen Phương trong một chuyến Phương đi công tác xă hội tại mỏ than Nông Sơn. Nông Sơn là một huyện lỵ thuộc tỉnh Quảng Nam, cách thành phố Đà Nẵng 30 km. Lúc bấy giờ, cả ḿnh và Phương đều cư trú tại thành phố Đà Nẵng. Tuy vậy, hai đứa rất ít khi gặp nhau, bởi ḿnh học cố định tại mỏ than Nông Sơn, c̣n Phương th́ thường xuyên đi công tác ở các quận huyện. Cá nhân ḿnh th́ mỗi tuần được về phép một lần vào thứ bảy và chủ nhật, nhưng cũng hên lắm mới gặp được Phương, v́ Phương thường đi công tác lung tung, không có ngày giờ nhất định. Phương tạm trú tại cư xá cán sự xă hội, chỗ Phương ở nằm bên kia sông Hàn, thuộc quận ba thành phố Đà Nẵng. Mỗi lần muốn gặp Phương, ḿnh phải qua đ̣ ngang mới đến được chỗ Phương ở. Kể ra th́ cũng lắm vất vả nhưng cũng rất lăng mạn, nhất là về đêm. Bạn biết không, tụi ḿnh thỉnh thoảng thường thuê đ̣ ngang tính giờ để bồng bềnh ngắm trăng sao những lúc rằm trăng. Thật thú vị bạn à.

Ḿnh quen Phương đâu được một năm th́ Phương dọn nhà qua ở chung với bà chị họ bên trung tâm thành phố, không c̣n ở cư xá tập thể bên kia sông Hàn nữa. Thời gian nầy tụi ḿnh có điều kiện địa lợi để khắng khít nhau hơn. Chị họ Phương là chị Soạn, vợ của đại úy Soạn đang công tác tại sư đoàn 2 bộ binh. Anh Soạn thường xuyên đi hành quân xa nên nhà chị Soạn cũng vắng vẻ lắm. Có Phương về ở, chị rất vui. Nhà chị Soạn tương đối rộng răi thoáng mát. Chị dành riêng cho Phương một pḥng đầy đủ tiện nghi, kể ra cũng tiện cho việc lui tới của ḿnh mỗi khi đến thăm Phương. Nhà chị Soạn nằm ngay trước mặt tiền, đối diện với nhà ga xe hỏa thành phố Đà Nẵng nên cũng khá vui. Tuy vậy, bên cạnh cái vui cũng có cái không vui, đó là suốt ngày đêm đều nghe tiếng c̣i tàu hụ. Lúc đầu th́ ḿnh cảm thấy khó chịu, nhưng riết rồi cũng quen. Được cái là dân cư ở đây hiền lành lắm, rất thật thà dễ mến. Được nữa là ga xe lửa Đà Nẵng ít khi xảy ra những cảnh hỗn tạp như ga xe lửa Sài G̣n nên ḿnh rất thích.

Phương ở nhà chị Soạn đâu được hai năm, từ năm 1962 đến năm hết năm 1963 th́ Phương thuê pḥng riêng trên đường Hoàng Diệu để ở. Trước khi chuyển đổi chỗ ở, Phương cũng có bàn bạc với ḿnh, ḿnh thấy đây là vấn đề nhạy cảm và hợp lư nên ḿnh cũng OK.

Từ địa điểm mới Phương ở đến cơ quan Phương công tác khá gần nên rất tiện thời gian đi làm. Hơn nữa, nhà mới nầy cũng tọa lạc trước mặt tiền đường phố nên rất tiện việc cho xe đưa rước Phương đến sở làm mỗi ngày. Phương ở chung trong một gia đ́nh công chức nhà nước nên việc ăn uống cũng tiện. Bà chủ nhà nấu cơm tháng cho Phương ăn luôn. Phương chỉ ăn cơm chung với gia đ́nh bà chủ nhà vào buổi chiều, buổi trưa Phương dùng cơm tại cơ quan. Tuy ở chung nhà bà chủ, nhưng Phương có pḥng riêng khá thoáng mát, biệt lập, pḥng lại được tiếp giáp với mặt lộ bên ngoài. Nhờ vậy, mỗi lần ḿnh đến thăm Phương rất tự do. Cũng có nhiều lúc khuya khoắt, lười về nhà, ḿnh ngủ đêm lại với Phương trong pḥng cũng không sao. Ê, mà nói đến đây bạn đừng cười nghe! Người ta thường nói, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, mà ḿnh th́ dứt khoát không “ bén “. Không được bén. Một mệnh lệnh nội tại. Bạn muốn biết lư do của sự khác thường nầy ư? Dễ thôi, bạn biết đó, lúc bấy giờ ḿnh c̣n đang là sinh viên hầm mỏ thực tập, mỗi tháng ḿnh chỉ được hưởng lương 1.500 đồng; làm sao ḿnh có thể trang trải mọi nhu cầu đời sống nếu Phương có bầu? Đó là chưa nói đến chi phí đám hỏi, đám cưới. Phải nhịn thôi. Phải nhịn! Sao bạn trố mắt nh́n ḿnh như thế? Ḿnh biết bạn đang nghĩ ǵ? Bạn yên tâm, ḿnh rất chuẩn MEN, rất chuẩn. Sở dĩ ḿnh sống được như vậy là nhờ ḿnh biết điều tiết lư trí một cách triệt để ḥng áp chế bản năng. Thế thôi! Ḿnh cũng thừa biết tính dục là chất xúc tác hữu hiệu trong lănh vực luyến ái của đôi nam nữ, ngay cả trong tôn giáo cũng công nhận điều nầy. Đó là hương vị của t́nh yêu. Giới tính và tính dục là ân huệ Thượng Đế ban cho con người. Con người là một thực thể gồm xác và hồn. Xác và hồn không phải là hai phần cô lập nhau, mà chúng liên hệ mật thiết với nhau, tác động lên nhau một cách sâu xa. Do đó, khi hai người sử dụng giới tính để nên một với nhau và sinh sản con cái, th́ đây không phải là chuyện sinh lư thuần túy, mà c̣n liên quan đến điểm thâm sâu nhất trong ngôi vị con người là T̀NH YÊU. Tính dục có một vai tṛ quan trọng trong t́nh yêu. Nó là ngôn ngữ của t́nh yêu, giúp con người thông đạt với nhau một cách sâu xa nhất. Tuy biết vậy, nhưng có đôi lúc, tính dục nó hành hạ ḿnh một cách dữ dội, nhưng ḿnh cố cắn răng chịu đựng thôi. Rồi ḿnh tự an ủi ḿnh, ḿnh đang nuôi dưỡng t́nh yêu cho đủ lớn. Bạn thấy đó, ḿnh mâu thuẫn với bản thân ḿnh ghê chưa! Chung quy chỉ tại v́ ḿnh lúc bấy giờ c̣n nghèo quá. Ḿnh xác nhận với bạn, suốt trong hai năm 62 và 63, ḿnh sống với Phương hoàn toàn như vợ chồng, trừ chuyện đó. Dĩ nhiên là ḿnh phải gồng ḿnh…gồng ḿnh…và gồng ḿnh…!

Qua năm 1964, đây là mốc thời gian đánh dấu sức con người chịu đựng có hạn đối với những ǵ đi ngược lại với thiên nhiên, mà cụ thể là bản thân ḿnh - Phương có thai. Khi biết chính xác có bầu, tụi ḿnh nửa mừng nửa lo. Ḿnh tức tốc về báo cho các chị ḿnh biết, rồi th́ mỗi chị đóng góp một ít tiền để lo đám cưới cho ḿnh. Ông anh rễ lớn của ḿnh đại diện bên nhà trai đi theo ḿnh vào Sai G̣n để lo đám cưới. Hôn lễ cử hành rất đơn sơ, nhưng ḿnh cảm thấy hạnh phúc. Tuy đơn sơ, nhưng tiệc cưới hai họ cũng được ăn uống tại Nhà Hàng đàng hoàng. Sau tiệc, vợ chồng ḿnh tạm về khách sạn nghỉ thay v́ rước dâu về nhà chồng. Nhà chồng có đâu mà rước dâu? Mọi việc rồi cũng qua.

Rồi 2 tháng…4 tháng…7 tháng….9 tháng…, đến ngày khai hoa nở nhụy. Phương sinh nở tại nhà hộ sinh Phao Lồ Đà Nẵng vào ngày 28 tháng 9 năm 1964. Con đầu ḷng của ḿnh là gái, ḿnh đặt tên Nguyễn Thị Giáng Hương. Ai cũng nói tên con gái ḿnh thật đẹp, và họ nghĩ ḿnh đă chuẩn bị tên Giáng Hương từ trước, nhưng kỳ thực không phải vậy. Ngay cả ngày giờ sinh con gái ḿnh, ḿnh cũng không có mặt tại nhà hộ sinh. Lư do: ḿnh bị Quân Cảnh bắt lính quân dịch tại ngă tư Phan Chu Trinh, và tức tốc bị đưa về trại nhập ngũ ngay sau đó. Tại đây, người ta phân loại, ḿnh thuộc diện trốn quân dịch 4 năm nên không được ưu đăi ǵ. Ḿnh sinh năm 1940, đáng ra ḿnh phải tŕnh diện đi nghĩa vụ năm 1960 mới đúng. V́ lẽ ấy, ḿnh không được phép tự do về thăm nhà để báo tin. Trong trại nhập ngũ, ḿnh nhờ anh bạn báo tin về nhà, và sáng hôm sau, bà chị ḿnh vào thăm ḿnh, đồng thời cung cấp cho ḿnh vài thứ cần dùng trong sinh hoạt hàng ngày. Thú thật với bạn, ḿnh rất buồn khi bị bắt bất ngờ. Dẫu sao, ḿnh cũng mừng là Phương sinh nở được mẹ tṛn con vuông.

Ḿnh bị chuyển đi ngay vào Trung tâm Huấn luyện Quang Trung Sài G̣n sau 2 ngày ở tại trại nhập ngũ Đà Nẵng. Tại đây, chế độ sinh hoạt có vẻ dễ thở hơn. Ḿnh viết thư về nhà để báo tin cho Phương biết là ḿnh vẫn khỏe, đồng thời ghi tên con gái đầu ḷng của tụi ḿnh là Giáng Hương để Phương làm giấy khai sanh. Tên Giáng Hương được ghi trong một khoảnh khắc đầu óc ḿnh rỗng tuếch, ḿnh không suy nghĩ ǵ cả. Ḿnh cũng không hiểu tại sao như vậy nữa (?). H́nh như nó đă ươm mầm trong đầu ḿnh từ lúc nào, rồi bấy giờ tự động đâm chồi một cách rất tự nhiên, không tính toán, không suy nghĩ. Phải chăng đây là duyên định?

Ngày 10 tháng 10 năm 1964, ḿnh đang ngồi kê khai lư lịch trích yếu th́ bỗng có giấy mời lên văn pḥng huấn luyện gặp cán bộ chỉ huy. Ḿnh hết hồn, không biết chuyện ǵ nữa đây? Ḿnh vội chạy lẹ một mạch lên văn pḥng cán bộ chỉ huy th́ bất ngờ gặp ông anh vợ ḿnh, anh Tạ Phấn Tuân, anh ruột của Phương. Anh ấy mang quân hàm đại úy. Anh nh́n ḿnh và nở nụ cười tŕu mến ấm ḷng. Thú thật với bạn, ḿnh chỉ gặp anh ấy một lần duy nhất trong thời gian làm đám cưới tụi ḿnh tại Sài G̣n. Thậm chí, ḿnh cũng không biết anh ấy là quân nhân đang tại ngũ. Kể từ khi đó cho đến khi Phương sinh nở, ḿnh không gặp lại anh ấy bao giờ. Cũng dễ hiểu thôi, mỗi người một việc mưu sinh. Hơn nữa, khoảng cách địa lư giữa Sài G̣n và Đà Nẵng quá xa. Hiểu được điều nầy nên hai anh em ḿnh cũng ngầm thông cảm nhau. Anh ấy đưa cho ḿnh những món ăn thức uống mà bà già vợ ḿnh gởi vô cho ḿnh. Hai anh em ḿnh chuyện tṛ cũng khá lâu, gần một tiếng đồng hồ. Anh dặn ḍ ḿnh rất kỹ mọi chuyện trong sinh hoạt quân trường, nhất là không nên khai có bằng tú tài và chớ dại xin chuyển qua trường sĩ quan bộ binh Thủ Đức. Mọi việc anh sẽ giải thích cho ḿnh nghe sau. Ḿnh chẳng hiểu ǵ cả, chỉ biết vâng dạ thôi. Sau khi dặn ḍ kỹ mọi điều, anh ấy vỗ vai ḿnh và quay lui leo lên xe vespa chạy một mạch.

Ḿnh về lại trại đóng quân mà đầu óc cứ suy nghĩ hoài. Qua sáng hôm sau, trung đội ḿnh theo Thượng sĩ Huân ra băi tập, trong thời gian nghỉ giải lao; ḿnh hỏi thăm Thượng sĩ Huân về Đại úy Tạ Phấn Tuân, th́ ra mới biết anh ấy là trưởng pḥng quân số của trại nhập ngũ Quang Trung. Ḿnh mừng thầm…
 

Tuyền Linh

Xem tiếp phần 2
 

 

art2all.net