TUYỀN LINH

TR̉ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

TẬP II - NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG

PHẦN 15

 

06.3.2021 - Bạn thân ơi, không hiểu sao từ khi Bà Xă ḿnh mất, trí nhớ ḿnh lẩm cẩm quá, rất hay quên. Ḿnh kể cho bạn nghe một chuyện cũng khá quan trọng như thế nầy mà nếu hôm đó không thấy mấy người đi lễ Nhà Thờ về th́ ḿnh quên mất tiêu rồi, hôm ấy là chủ nhật, là ngày hẹn dùng cơm thân mật với anh bạn. Ḿnh chạy vào nhà gỡ tờ lịch th́ đúng là chủ nhật ngày 02 tháng 5 năm 1976. Ḿnh vội nhảy ào xuống con lạch sau nhà tắm sơ cho sạch mồ hôi, rồi mặc quần áo chỉnh tề đạp xe lên phố. Cũng may, mới 11 giờ, vẫn c̣n kịp, không đến nỗi trễ hẹn.

Ḿnh c̣n từ đằng xa đă thấy ông Bạc ra ngoài lề đường lóng ngóng. Chắc là ngóng ḿnh. Ḿnh vừa đạp xe vừa đưa tay lên ra hiệu cho ông Bạc thấy để ổng yên tâm. Ráng gân đạp nên tới nơi mệt quá thở hổn hển, chào không ra hơi.

- Đợi có lâu không anh? Ḿnh hỏi

- Không lâu, chỉ sợ anh quên. Ông Bạc trả lời.

Ông Bạc dắt xe đạp của ḿnh dựng bên hiên nhà và mời ḿnh vào nhà. Ḿnh thấy bàn tiệc đă được bày biện tự bao giờ, các cháu con ông Bạc cũng có mặt đầy đủ. Cùng lúc cô Liễu vợ ông Bạc và cô Lan chị vợ cũng vừa nhà dưới lên chào ḿnh. Tất cả cùng ngồi vào bàn. Riêng ông Bạc vẫn đứng, quay về phía ḿnh nói vài lời rồi th́ nâng ly mời ḿnh cùng cả nhà dùng cơm thân mật. Không khí bữa cơm khá ấm cúng và vui. 

Cơm nước xong, cô Lan mời riêng ḿnh lên lầu dùng tráng miệng. Ḿnh hơi ngỡ ngàng một chút, cuối cùng ḿnh cũng vui vẻ đi lên.

~~oo0oo~~

 

Ḿnh đạp xe về nhà lúc ấy trời cũng đă sập tối, nh́n xuống nhà bác Tám thấy nhà bác đóng cửa, ḿnh đoán chừng chắc cũng gần 7 giờ. Các cháu nhà ḿnh đang ngồi trước cửa ngóng ḿnh. Ḿnh chưa kịp dựng xe, gỡ vội bịch bánh móc trên tay lái xe đưa cho Giáng Hương, bảo chia nhau ăn. Trước khi về, cô Lan có gởi cho các con ḿnh một ít bánh kem su, ḿnh thấy bánh nầy khá ngon, chắc là chúng thích.

Sở dĩ ḿnh về nhà hơi trễ v́ phải ngồi chuyện tṛ với cô Lan khá lâu, thời gian lâu bất thường ngoài dự tính của ḿnh. Không phải ḿnh say chuyện mà câu chuyện làm ḿnh say. Qua đó, ḿnh nhận thấy được một điều, con người có tài giỏi đến mấy cũng không thể điều khiển được số phận. Cô Lan sinh năm 1936, hơn ḿnh bốn tuổi, con nhà giàu, học trường Pháp, Lycée Yersin Đà Lạt, người gốc Huế, gịng họ CAO. Sau nhiều tiếng đồng hồ nói chuyện cùng nhau, hay nói một cách sát nghĩa hơn là trút tâm sự cho nhau nghe những bĩ cực thái lai, rồi thái lai bĩ cực, ḿnh thấy cô ta và ḿnh có một ḥa hợp nào đó chưa được khám phá chăng? Vâng, chắc là vậy. Ḿnh hiểu một cách chủ quan về t́nh cảm của cô ấy đối với ḿnh khá sâu dù chỉ mới gặp nhau hai lần. Ḿnh không lấy thời gian ra làm thước đo, bởi thời gian suy cho cùng cũng chỉ là vật chất. Cái ḿnh đang cần là tinh thần, một thứ tinh thần hơi khác biệt một chút, một thứ tinh thần cho một “gà trống nuôi con”.

~~oo0oo~~

 

Sau buổi cơm thân mật nhà ông Bạc trưa hôm qua, chiều về các cháu dọn cơm tối cho ḿnh ăn nhưng ḿnh không ăn v́ không thấy đói. Đêm đến ḿnh cũng không ngủ được, cứ suy nghĩ hoài về một cảnh đời trong viễn cảnh, có thể ḿnh phải đóng vai chính không chừng. Dường như ḿnh thấy sợ. Sợ những cảnh mới xen vào cảnh cha con ḿnh hiện có, tuy trống vắng nhưng không cô đơn, cái trạng thái cô đơn trống vắng mà ḿnh nhận thấy khi cha con ḿnh trong buồng tàu chạy loạn không có mẹ chúng nó đêm hôm ấy. Bây giờ th́ hết cô đơn rồi, bàn thờ mẹ chúng ngay chính giữa nhà đă cho cha con ḿnh ấm áp hơn lên. Bức chân dung ḿnh vẽ mẹ chúng đang hiển thị trên bàn thờ như là hiển thị một cái ǵ vĩnh cửu.

Cao Thị Lan, tại sao lại là Cao Thị Lan? Cái tên như có một ma lực nào đó đang áp đảo ḿnh. Nó mang những trạng thái nghịch lư xâm lấn lư trí ḿnh, thuần phục lư trí ḿnh để biến ḿnh thành người lư tính?

Ḿnh giật ḿnh tỉnh dậy sau một cơn mê mệt, nh́n đồng hồ đă là 9 giờ sáng rồi. Ḿnh vội vàng cầm mấy củ ḿ các con đă nấu để sẵn trên bàn bỏ vào túi áo khoác đi rẫy. Ḿnh đi một hơi xuống rẫy ḿ để nhổ tiếp đặng về xắt phơi khô cho kịp nắng, dự trữ ghế cơm. Ḿnh nh́n qua rẫy ḿ kế bên, ḿnh thấy chị Hai cũng đang loay hoay nhổ ḿ, ḿnh đánh tiếng hỏi lớn:” Nhổ ḿnh ghế cơm hả chị?” "Không cậu, nhổ về chà bột - chị Hai trả lời. Th́ ra rẫy ḿ của chị là ḿ Ấn Độ, c̣n ḿ ḿnh là ḿ G̣n. Hèn chi cọng lá của chị màu trắng xanh, c̣n cọng lá của ḿnh màu đỏ. Ngộ thật!

Đang cặm cụi định nhổ thêm vài bụi nữa rồi về, bỗng bà Lục bất th́nh ĺnh xuất hiện sau lưng ḿnh. Bà ngỏ ư muốn mua xác rẫy ḿ của ḿnh. Ḿnh lắc đầu tỏ ư không bán, chị Hai nghe thấy, nói vọng qua:” Bán đi cậu, cậu để ăn không hết đâu, để lâu không tốt, sẽ bị ẩm mốc”. Ḿnh nghe chị Hai nói cũng có lư, mỗi lần muốn ăn th́ lên chợ mua một ít, vừa đủ ăn một tuần lễ, rồi cứ thế mua tiếp. Hơn nữa, nhà ḿnh không có lao động, xắt phơi khô cả một sào ḿ là cả một vấn đề nan giải, không phải dễ đâu!

~~oo0oo~~

 

Nói bạn nghe, ḿnh về ở nhà mới Phú Thuận từ ngày 30.3.1976 cho đến ngày 02.5.1976, như vậy là hơn một tháng mà ḿnh chưa thể sắm được đầy đủ những dụng cụ cơ bản để làm rẫy ruộng thường nhật cần thiết. Một phần v́ phải lo mua những thứ cấp bách hơn như rổ rá, nồi niêu son chảo, gạo mắm, bột ngọt, tiêu hành tỏi…Vừa rồi lúa và cả khoai ḿ sắp tới thu hoạch, ḿnh cũng phải bán để tích lũy tiền lo trả nợ. Bác Tám Tham đă hứng nợ cho ḿnh hơn cả tháng rồi, ḿnh cũng phải lo trả cho xong. May mà chú mười Kỳ cũng thương ḿnh nên dễ dăi, không th́ không biết phải ăn nói sao với bác Tám Tham?

Hôm rồi, lúc vào chợ để bán những đôi dép Lào cho các sạp hàng dép, bất ngờ ḿnh gặp thím Lachaise trong chợ. Thím ấy mời ḿnh trưa ngày 09.5.1976 tới nhà thím ăn bữa cơm chia tay trước khi hai ông bà và cô C. chuyển về Pháp. Thú thật, ḿnh hơi bàng hoàng khi nghe cô C. rời Việt Nam. Không nhiều th́ ít, ḿnh cũng đă có những kỷ niệm rất riêng với cô C. Ḿnh không diễn tả được từ “riêng” trong trường hợp nầy, bởi nó chỉ có như vậy, chỉ cho một ḿnh ḿnh và cô C. thôi. Trăm phần trăm là không ai có được vậy. Nó rất im ỉm mà lại thấm đẫm cho cả hai. Nghe bữa cơm, ḿnh lại nhớ đến bữa cơm ăn với cô C. trong căn nhà nhỏ riêng tư của cô ấy. nằm trong khuôn viên vườn cây ăn trái của ông bà Lachaise. Ḿnh thấy thường ngày th́ cô C. luôn ăn cơm chung với cha mẹ và người làm. Không bao giờ thấy cô nấu ăn riêng một ḿnh. Chỉ hôm đó là lần đầu tiên cô ấy ăn với ḿnh tại nhà riêng của cô ấy, và cũng là lần đầu tiên ḿnh ăn riêng với cô ấy trong cả tháng trời nhiều lần tới chơi nhà ông bà Lachaise. Vâng, rất riêng. Nếu bạn hỏi, trong trường hợp nào mà hai người được cụng đầu nhau như vậy th́ ḿnh cũng đành chịu, không nhớ nổi. Ḿnh rất nhiều lần cố moi óc để nhớ lại, nhưng không sao nhớ nổi. Nhưng ḿnh lại nhớ những động thái suốt buổi chiều ăn cơm riêng và đêm hai người cùng ngủ trong căn nhà riêng đó rất rơ, rơ từng cử chỉ, từng động tác… Thế mới lạ chứ! Dĩ nhiên là tụi ḿnh rất trong sáng, trong sáng hơn cả giọt sương sớm long lanh dưới ánh mặt trời lúc b́nh minh. Thật đó ! Chẳng ai hiểu nổi. Ngay cả bây giờ ḿnh ngồi đây nói chuyện với bạn, ḿnh cũng không hiểu tại sao lại kỳ lạ vậy. Suốt 45 năm vẫn chưa hiểu ra. 

Này nhé, cô dọn cơm ra, ḿnh thấy vậy, biết là nấu cơm mời ḿnh ăn, ḿnh tới ngồi đối diện. Rồi cô bới chén cơm để trước mặt ḿnh, không mời ǵ cả, ḿnh hiểu ư, bưng lên ăn. Cứ thế lặp đi lặp lại những công đoạn ấy 4 lần, v́ ḿnh ăn một bữa 4 chén. Xong, ḿnh đứng lên ra bàn khách uống nước, cô ấy thu dọn chén đũa, bỏ ngoài sàn nước là xong một bữa cơm. Tối ngủ, ḿnh ngủ giường vải bố, cô ấy ngủ giường gỗ cạnh sát nhau; mạnh ai nấy thức, mạnh ai nấy ngủ, mạnh ai nấy trở ḿnh, không ai nói với ai một lời. Sáng ra, ăn sáng cùng nhau, nh́n nhau len lén rồi ḿnh gật chào ra về. Cô nh́n ḿnh như muốn níu lại, rồi ḿnh về. Thế đó! Y như một đoạn phim câm, nhưng không phải câm, bởi thực tế, ḿnh và cô ấy đâu có bị câm? Ḿnh có cảm giác, mà ḿnh chắc cô ta cũng có cùng cảm giác như ḿnh là….rất muốn nhau, muốn cho nhau tất cả mọi thứ nhưng bị ức chế bởi một bức tường số phận ngăn cách – ngày mai ngày kia buộc phải xa nhau măi măi…măi măi…
 

Tuyền Linh

 

Xem tiếp phần 16

Hồi kư Nước Mắt Đàn Ông

 

 

art2all.net