TUYỀN LINH

TR̉ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

TẬP II - NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG

PHẦN 2


 

25.01.2021 - Gớm, tính ra cũng đă nửa tháng rồi ḿnh mới gặp lại bạn. Thật t́nh, ḿnh cũng rất muốn gặp bạn sớm hơn để tâm sự cho đỡ buồn, nhưng nghĩ cũng ngại, sợ mất th́ giờ của bạn. Giai đoạn nầy là giai đoạn ḿnh muốn ôn lại quá khứ, ôn lại cái thời gian khốn khổ không thể nào quên của ḿnh. Bạn chịu khó nghe ḿnh “ tám “ nhé!

Bạn biết không, sau 6 tháng rèn luyện tại quân trường Quang Trung, ḿnh ra trường và được phân bổ về ngành Quân Cụ, ḿnh được mang lon Trung Sĩ. Ông anh vợ ḿnh, Đại Uư Tạ Phấn Tuân tới dự buổi lễ ra trường của ḿnh. Xong lễ, hai anh em ḿnh kéo nhau vào Cân Tin uống cà phê và tṛ chuyện. Lúc bấy giờ, anh ấy mới cho ḿnh biết lư do tại sao anh bảo ḿnh đừng khai bằng cấp ǵ cả. Nếu khai có bằng tú tài th́ đă bị chuyển qua tập luyện bên trường sĩ qua Thủ Đức rồi. Mà đă qua bên ấy, th́ chắc chắn ḿnh sẽ ra trường với ngành Bộ Binh, không thể nào được đi chuyên ngành Quân Cụ. Lư do: ngoài khả năng “ dù che cán “ của ông anh vợ ḿnh. Mà đă là quân chủng bộ binh th́ suốt năm suốt tháng phải đi hành quân, luôn có mặt tại nơi tuyến đầu lửa đạn. Ḿnh tránh né việc nầy không phải ḿnh sống bạc nhược sợ chết, nhưng chết như thế nào mới đúng nghĩa để chết?

Chắc bạn cũng biết, thời kỳ trưởng thành của ḿnh, phong trào phản chiến lên rất cao, mà tinh thần ḿnh không ngoại lệ. Ḿnh rất ghét đánh nhau. Đánh nhau để làm ǵ, cho ai? Quan điểm về ư thức hệ của ḿnh lúc bấy giờ hoàn toàn không có. Cho nên việc thi cử để lấy bằng tú tài, ḿnh đă tính toán tránh né trước đó rồi. V́ lẽ ấy, ḿnh trốn tŕnh diện nghĩa vụ 4 năm là thế đó!

Sau lễ ra trường tại TTHL Quang Trung được 2 ngày, ḿnh nhận lệnh thuyên chuyển về phục vụ ngành Quân Cụ tỉnh Cần Thơ. Công việc của ḿnh tại đây là Tiểu Đội Trưởng, điều khiển nhóm lính thợ chuyên sửa chữa xe tăng thiết giáp M 113. Tuy ḿnh thường xuyên công tác tại hậu cứ, nhưng thỉnh thoảng cũng có dẫn lính thợ đi sửa chữa lưu động ở các quận huyện thuộc địa phận Cần Thơ. Công việc làm của ḿnh kể ra cũng nhàn nhă, b́nh yên. Người ta thường gọi là lính kiểng đó bạn. Cũng may, nhờ có ông anh vợ giúp, ḿnh mới có được cuộc sống như vậy. Ḿnh chẳng bao giờ ham hố quan to chức lớn, nó hoàn toàn vô nghĩa đối với ḿnh.

Ḿnh công tác tại Cần thơ được 3 năm, đến năm 1967 th́ ḿnh được thuyên chuyển về Liên Đoàn 81 Quân Cụ đóng tại Đà Nẵng. Ḿnh được thuyên chuyển qua h́nh thức hoán đổi. Tại đây, ḿnh được phân bổ về làm trong Đại Đội thu hồi quân xa quân dụng. Ḿnh là trưởng ban đặc trách thu hồi quân xa hư hỏng từ các chiến trường kéo về băi tập kết chờ ngày phục hổi hoặc phế thải. Vẫn là công việc sửa chữa và phục hồi các quân xa hư hỏng từ chiến trường kéo về như hồi ở Cần Thơ, chỉ khác là phục hồi các loại xe JEEP 1/4, xe DOD 3/4, và xe GMC thay v́ xe tăng M113 như mấy năm trước đây. Ḿnh được về làm việc tại quê nhà Đà Nẵng là một điều rất hạnh phúc, được gần vợ gần con th́ không có ǵ quư bằng. Thời điểm lúc bấy giờ ḿnh vui lắm, bạn biết không!

Cuộc đời con người như một canh bạc, lúc đỏ lúc đen, lúc lên lúc xuống, chẳng có ǵ tồn tại lâu dài cả. Bản thân ḿnh cũng không ngoại lệ. Rồi bất ngờ, ḿnh bị lệnh thuyên chuyển về làm việc tại Liên Đoàn 82 Quân Cụ đóng tại Quy Nhơn B́nh Định vào tháng 8 năm 1971 với lư do nhu cầu công tác. Nhưng ḿnh biết lư do đó không chính đáng. Lư do chính là do tư thù cá nhân của tên đại úy Huỳnh Viết Thương, đại đội trưởng của ḿnh, bởi hắn ta nghi ḿnh đă tố cáo hành vi tham nhũng của hắn lên Cục Quân Cụ. Ḿnh bị hàm oan, ḿnh biết ai là kẻ đă tố cáo, nhưng ḿnh không thèm lên tiếng minh oan. Đơn giản, ḿnh cũng chán làm việc dưới quyền của một tên ngu dốt, vô lại, đểu cáng như hắn. Ḿnh c̣n nhớ, vào năm 1979, bất ngờ ḿnh gặp hắn tại bến xe miền Đông Sài G̣n với bộ dạng dáo dác như kẻ ăn trộm. Hắn thấy ḿnh, vội vàng né tránh và chui lẹ vào đám đông như chuột chui ống cống. Ḿnh nghĩ ngay đến chuyện hắn có tật giật ḿnh, ḿnh nghĩ hắn trốn học tập cải tạo là cái chắc, nhưng bản tính ḿnh không quen đánh người ngă ngựa, nên thôi. Ḿnh cảm thấy nhẹ nhơm sau giây phút ấy. Rơ là quả đất tṛn, oán thù và nhân quả luôn xoay ṿng. Như là cuộc hội ngộ giữa hư và thực.

Trước khi ḿnh chuyển về công tác tại Quy Nhơn, ḿnh có liên lạc với hai ông bạn chí cốt đang làm việc tại đó, ông Trần Hữu Chí và ông Trần Lục. Cả hai ông đều là bạn học cùng lớp cùng trường Phan Châu Trinh với ḿnh tại Đà Nẵng. Ông Trần Hữu Chí lúc bấy giờ là chủ quán cà phê giải khát GIÓ KHƠI, cơ sở rất quy mô, địa điểm kinh doanh tại bờ biển Quy Nhơn. Ông Trần Lục là trưởng pḥng tài chính và nhân sự tại tỉnh B́nh Định. Ông Lục nhiều lần rủ ḿnh về ở chung với ông ấy, nhưng ḿnh từ chối, v́ ḿnh cảm thấy ở trong doanh trại thoáng hơn, yên tĩnh hơn. Mặc dù ba anh em không ở chung với nhau, nhưng chiều nào tụi ḿnh cũng tập trung tại câu lạc bộ GIÓ KHƠI của ông Chí để nhấm nháp chút bia bọt và tâm sự chuyện đời dâu bể. Ḿnh cũng không hiểu sao, sau khi thi tú tài xong, mỗi người lưu lạc mỗi hướng, cuối cùng lại gặp nhau tại chốn Quy Nhơn nầy. Kể cũng lạ! Nhờ vậy, ḿnh cũng đỡ tủi, đỡ trống vắng phần nào mỗi khi nhớ vợ nhớ con. Số phận đưa đẩy, vô t́nh ḿnh thành kẻ tha phương cầu thực.

Ḿnh về nhận việc đơn vị mới tại Quy Nhơn với chức vụ Hạ Sĩ Quan pḥng chính trị. Trời ơi, trong đời ḿnh, ḿnh ghét nhất là chính trị. Từ hồi nào đến giờ, ḿnh có học về ngành nầy bao giờ đâu. Mà ḿnh có biết ǵ về chính trị để làm chứ. Thật là oái ăm! Nhưng không nhận nhiệm vụ cũng đâu có được. Đây là công lệnh mà!

Rồi cứ thế, qua ngày qua tháng, ḿnh tập làm quen với công việc sao chép những văn thư giấy tờ từ trên phổ biến xuống để phân phối đi các đơn vị nhỏ hơn. Ḿnh hoàn toàn không sáng tạo được ǵ trong công việc hàng ngày của ḿnh cả. Tuy vậy, ḿnh rất ưng ư. Cứ hằng ngày tà tà như thế, không phải ra chiến trường chém giết nhau là tốt lắm rồi.

Ḿnh làm việc tại Liên Đoàn 82 Quân Cụ Quy Nhơn đâu được 2 năm, đến cuối năm 1973, ḿnh được lệnh thuyên chuyển về Pleiku với chức vụ Trung Sĩ 1 tiếp liệu. Về đây, công việc của ḿnh càng thong thả và nhàn nhă hơn ở Quy Nhơn, suốt ngày chỉ nhận và chuyển tới chuyển lui các phiếu tiếp liệu quân xa quân dụng đến các đơn vị khác. Nhờ vậy, lúc bấy giờ ḿnh rộng thời gian để tham gia các nhóm du ca. Kể cũng vui và ham sống hơn.

~oo0oo~

Ḿnh vốn mê ca hát nên gặp dịp là tham gia ngay. Ḿnh c̣n nhớ, hồi c̣n học ở Sài G̣n, ḿnh và ông bạn ḿnh là Mạc Phong Thanh cùng ở chung gác trọ với giáo sư Nguyễn Thanh Hùng tại Gia Định. Anh Thanh Hùng là bạn của thi sĩ Trụ Vũ và cố nhà báo Vân Sơn Phan Mỹ Trúc thuộc thế hệ đàn anh. Nhờ làm ở nhà in nên bạn ḿnh quen anh Vân Sơn Phan Mỹ Trúc, được anh Sơn thương như cậu em trong nhà, và từ đó ḿnh được hưởng xái lây. Các anh thấy ḿnh hay đàn ca nghe cũng được nên giới thiệu ḿnh với các chủ pḥng trà Sai G̣n để thử giọng. Từ đó, đêm nào ḿnh cũng đến các pḥng trà, chờ đến gần giờ đóng cửa, ḿnh mới được thử giọng. Đâu được vài tuần, các anh trong ban nhạc thấy ḿnh hát cũng khá nên đề nghị chủ pḥng trà sắp xếp chương tŕnh cho ḿnh hát “ chay “, nghĩa là hát thực thụ như ca sĩ chính, nhưng không có tiền thù lao. Thế nhưng ḿnh mừng lắm. Bạn không hiểu được cảm giác của ḿnh lúc bấy giờ đâu. Vui lắm…! Ḿnh c̣n nhớ, ca khúc tủ của ḿnh là bài Tiếng Sông Hương của nhạc sĩ Phạm Đ́nh Chương. Bạn biết không, mỗi lần ḿnh tŕnh diễn bài này, y như là có ma nhập, khán giả vỗ tay rầm rầm. Bây giờ nhớ lại vẫn c̣n thấy sướng tê người.

~oo0oo~

Ḿnh thi đậu vào lớp sinh viên khai thác hầm mỏ tổ chức tại Sài G̣n vào năm 1962 nên đành bỏ dang dở nghiệp ca hát. Kể cũng buồn, nhưng ngặt một nỗi gia đ́nh nhà ḿnh lúc bấy giờ quá nghèo nên buộc ḿnh phải chọn con đường thực dụng hơn. Học ngành khai thác hầm mỏ được ăn ở nội trú mà lại có lương hàng tháng. Tuy lương trong thời kỳ c̣n sinh viên không cao, nhưng mỗi tháng cũng có đồng tiền rủng rỉnh trong túi để tiêu xài vào những ngày nghỉ cuối tuần. Với tụi ḿnh lúc bấy giờ, như thế là tuyệt vời lắm rồi. C̣n đ̣i hỏi ǵ hơn?

Ḿnh và cả lớp sinh viên khai thác hầm mỏ được đưa về mỏ than Nông Sơn tại Quảng Nam Đà Nẵng để vừa học vừa thực tập. Chương tŕnh học tuy không khó lắm, nhưng bài vở giảng dạy toàn bằng Pháp ngữ nên những học viên nào xuất thân từ trường Việt cũng có phần nào trở ngại. Phần nào thôi chứ không đến nỗi lắm, bởi trong chương tŕnh hồi c̣n học Trung học, ḿnh cũng đă được học hai ngoại ngữ: Anh và Pháp. Tuy không bằng các bạn học trường Pháp, nhưng cũng cố gắng theo kịp. Không sao.

Sau khi tốt nghiệp khóa Giám Thị khai thác hầm mỏ, ḿnh xin ở lại và công tác tại mỏ than Nông Sơn luôn. Ḿnh thấy quyết định nầy rất xác đáng và tiện lợi cho ḿnh, bởi từ Nông Sơn về nhà ḿnh ở Đà Nắng, khoảng cách chỉ 30 km thôi, rất gần. Nhờ vậy, hễ cuối tuần là ḿnh được về thăm nhà, hạnh phúc lắm bạn à.

~oo0oo~

Trở lại vấn đề quân ngũ ở Pleiku, phải nói thật ḷng, thời gian ḿnh công tác ở Pleiku sướng như tiên. Ban ngày làm việc qua loa, có nhiều khi ḿnh cup cua nghỉ một buổi cũng chẳng sao. Nhờ vậy, ḿnh rộng thời gian tham gia hoạt động du ca đó bạn. Bạn biết không, ḿnh có nhiều mánh để được nghỉ phép về thăm nhà mà chẳng ai để ư biết. Mỗi khi ḿnh muốn về thăm nhà, ḿnh chỉ việc lên trạm xá ghi tên vào sổ bệnh để đi khám bịnh. Tại Quân Y Viện, ḿnh đă mua chuộc sẵn y sĩ pḥng khám rồi. Do vậy, sau khi khám, ḿnh được y sĩ phê cho ḿnh nghĩ dưỡng bịnh 7 ngày là chuyện b́nh thường. Chỉ cần một chầu nhậu là êm hết bạn ơi! Mánh nầy ḿnh tái đi tái lại hoài trong năm. Chẳng ai thèm để ư làm ǵ.

Cuộc sống ở Pleiku là thong thả vậy đó, nhưng chẳng mấy khi tâm trí ḿnh b́nh thản đâu bạn. Bạn nghĩ coi, mỗi ngày đọc báo đều thấy chiến trường nơi đâu cũng sôi động, nhất là các vùng Quảng Nam, Huế, Quảng Trị. Nhà ḿnh ở Đà Nẵng, sát một bên là Quảng Nam, bên kia là Huế, chỉ cách nhau con đèo Hải Vân, bảo làm sao ḿnh yên ḷng được? Chiến trường càng ngày càng sôi động, nỗi lo cho vợ con của ḿnh càng ngày càng dâng cao, ḿnh quyết định xin về phép để xem t́nh h́nh ra sao.

Không chần chừ ǵ nữa, sau khi về tŕnh sổ khám bịnh lên đơn vị trưởng, kèm lời phê duyệt của y sĩ pḥng khám Quân Y Viện Pleiku, liền đó ḿnh xin giấy phép để về quê. Lúc bấy giờ, mọi phương tiện di chuyển bằng đường bộ không ổn, ḿnh bèn mua vé máy bay Air Việt Nam để đi.

Khu bán vé phi trường Pleiku lúc bấy giờ chật kín người, trên nét mặt mỗi người đều để lộ một cử chỉ vội vă khác thường. Ḿnh cảm giác như có một điềm ǵ đó không hay được báo trước. Ḿnh nhận vé máy bay xong, vội ra ngồi tại khu chờ, đợi đến giờ lên máy bay. Ḷng thấy chẳng yên tí nào.

~oo0oo~

Ḿnh đang lơ lửng trên không trung được một hồi lâu th́ bỗng cảm giác như người bị mất thăng bằng, máy bay chao đảo dữ dội. Mọi hành khách nh́n nhau hớt hải, chẳng biết điều ǵ đang xảy ra. Chừng một phút sau, máy bay b́nh thường trở lại. Tin ṛ rỉ từ buồng lái phi công qua các tiếp viên, ḿnh được biết, máy bay định hạ cánh xuống phi trường Buôn Mê Thuột để lấy khách, nhưng phía dưới đang đánh nhau nên máy bay không hạ được, máy bay lượn vài ṿng rồi bay đi luôn. Th́ ra t́nh trạng máy bay bị chao đảo là do vậy.

 

Tuyền Linh

Xem tiếp phần 3
 

 

art2all.net