TUYỀN LINH

TR̉ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

TẬP II - NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG

PHẦN 3


 

01.2.2021 - Bạn ơi, hôm nay ḿnh xin kể tiếp cho bạn nghe những bước gian khó trong cuộc đời mà ḿnh đă trải qua nhé. Như bạn đă nghe ḿnh kể lần trước rồi đó, phi cơ từ Pleiku bay về Đà Nẵng dù trục trặc đôi chút nhưng cuối cùng cũng hạ cánh xuống phi trường Đà Nẵng an toàn. Ḿnh đưa tay nh́n đồng hồ, lúc bấy giờ là 1h20 chiều ngày 16 tháng 2 năm 1975, một ngày với nhiều mệt mỏi lo âu. Nghĩ đến sự cố đang xảy ra ở phi trường Buôn Mê Thuột vừa rồi, đầu óc ḿnh căng cứng. Càng căng hơn khi trên đường từ phi trường về nhà, ḿnh chứng kiến cảnh người dân từ Huế và Quảng Trị di tản lánh nạn nằm la liệt trước trường trung học Đông Giang Quận 3 Đà Nẵng. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, chiến trường toàn miền Nam sôi động đang hiện rơ trước mắt ḿnh.

Xe ngừng trước cổng nhà, ḿnh xuống xe và chạy vội vào nhà thay bộ đồ lính bằng quần áo dân sự. Ḿnh nhanh chân đi đến cổng trường Đông Giang để hỏi thăm bà con đồng bào lánh nạn từ Huế và Quảng Trị vào. Nh́n bộ dạng lếch thếch cùng vẻ mặt bơ phờ của các đồng bào tị nạn mà ḿnh không cầm được nước mắt. Chắc họ bữa đói bữa no là điều không thể tránh khỏi. Những son quánh chiếu chăn cũng những trạc gạo cứu đói của dân địa phương sẽ kéo dài được bao lâu trong hoàn cảnh cơ nhỡ nầy? Ai mà biết được!

Từ nhà ḿnh đến Trường Trung Học Đông Giang Quận 3 chỉ cách nhau có mấy bước, nh́n cảnh đời lúc bấy giờ nghe quá nhức nhối đi thôi. Chợt nghĩ đến hoàn cảnh của ḿnh, một bà vợ với 6 đứa con dại th́ sẽ chạy lánh nạn ở đâu khi khói lửa cận kề? Chiến tranh. Ôi, chiến tranh…! Qua ngày 03 tháng 3 năm 1975, lại nghe tin Buôn Mê Thuột mất, ḿnh như ngồi trên đống lửa.

Đà Nẵng thời điểm lúc bấy giờ mọi sinh hoạt mới nh́n tưởng chừng như b́nh thường, thế nhưng trong sâu kín, không ai bảo ai, đều đă chuẩn bị một tư thế đề pḥng riêng tư theo mỗi cách khác nhau. Như nhà ḿnh chẳng hạn, ḿnh lấy các tủ gỗ đựng quần áo bỏ hết quần áo ra ngoài, lật cho nằm xuống nền nhà, rồi chất bao cát đầy kín vào trong. Cứ thế, tủ nầy và tủ kia lập thành 4 vách kiên cố nằm ngay giữa nền nhà. phần trên nóc cũng thế. Nói tóm lại, ḿnh làm thành một căn hầm dă chiến ngay trong nhà để chống đỡ bom rơi đạn lạc khi có biến. Ḿnh linh cảm loạn lạc đă gần kề lắm rồi. Do đó, cũng ngay thời điểm ấy, ḿnh quyết định ở nhà liều, không trở về đơn vị đóng quân tại Pleiku nữa mặc dù đă măn hạn phép. Bạn nghĩ coi, với 6 đứa con dại nheo nhóc như ḿnh, đứa lớn nhất sinh năm 1964, đứa út sinh năm 1973, ḷng dạ nào ḿnh bỏ rơi mẹ con chúng giữa lúc dầu sôi lửa bỏng chứ. Không có ḿnh, gia đ́nh như rắn không đầu, làm sao ḿnh yên tâm mà đi được?

Trước đó, ḿnh cũng đă pḥng xa, mua sẵn vé máy bay Air Việt Nam cho cả gia đ́nh đi về nhà bà ngoại các cháu ở Sài G̣n để lánh nạn, nhưng khi đến ngày đi, vào phi trường th́ hỡi ôi, toàn các ông lính biệt động quân, lính dù, lính thủy quân lục chiến nhảy lên máy bay chiếm chỗ hết. Chứng kiến cảnh hỗn loạn đó, ḿnh thấy là không xong rồi, vô phương, nên quay về nhà làm tạm hầm trú ẩn dă chiến là vậy. Ḿnh cũng đă giải thích với vợ ḿnh lư do tại sao lúc bấy giờ ḿnh lại chọn giải pháp trụ lại ẩn nấp tại nhà, không đi di tản. Ḿnh thấy các con ḿnh c̣n nhỏ quá, không thể nào ḿnh có thể bảo vệ được chúng nếu cứ cuốn theo ḍng người di tản như thác lũ kia. Ngàn sự rủi, một sự lành.

~~oo0oo~~

Sáng ngày 27 thảng 3 năm 1975, thành phố Đà Nẵng lộ rơ cảnh loạn lạc, nhà nào nhà nấy đều đóng khóa cửa kín, ngoài đường phố người chạy ùn ùn t́m đường lánh nạn thoát thân. Ḍng người di tản mỗi lúc một đông, nhất là lối ra băi biển Tiên Sa, người đông như kiến. Trong khung cảnh hỗn độn hôm đó trên đường phố, sờ sờ ban ngày mà vẫn xảy ra chuyện cướp bóc giết người, hăm hiếp dă man. Thậm chí, ngay cả những căn nhà đă khóa trong khóa ngoài kỹ càng vẫn bị các ông lính hám của dí họng súng M16 bắn nát ổ khóa để vào. Không biết điều ǵ sẽ xảy ra sau đó? Rơ là một ngày không có chính quyền. Ghê rợn đến cùng cực…! Ḿnh quay vào nhà, định khóa kín cửa để không c̣n chứng kiến cảnh tối mặt tối mày ghê tởm đó, ai dè đùng một cái, một xe DOD loại quân xa cải tiến đỗ xệch trước nhà ḿnh với nhiều tiếng kêu hô lớn. Ḿnh nhận ra trên xe có mặt bà chị ruột của ḿnh là chị Năm và cô cháu gọi ḿnh bằng cậu. Mọi người hối hả bảo gia đ́nh ḿnh lên xe. Ḿnh hiểu ngay ư của chị ḿnh, nhưng ḿnh không chịu đi, v́ ḿnh đă kiên định rơ lập trường của ḿnh rồi trong việc đi di tản hay trụ lại nhà. Lúc đó, bà vợ ḿnh nghe thấy ḿnh đang dằn co với bà chị, bà phùng mang trợn mắt phản bác ḿnh dữ dội. Miệng bà nói, tay bà xua các con của ḿnh lên xe và tức th́ xe chuyển bánh, ḿnh vội chạy theo và đu lên xe. Thế là sự đă rồi. Trong sâu kín, ḿnh hiểu được động lực nào khiến bà quyết tâm đi như vậy. Ḿnh hiểu. Nhưng ḿnh lại nghĩ khác, sống chết có số, nếu chết th́ cùng nhau chết một chỗ sẽ là hạnh phúc hơn chết dọc đường. Càng đau ḷng hơn nữa khi chẳng may, trong một gia đ́nh có kẻ sống người chết, mà lại chết vất vưởng không có được một nấm mồ.

~~oo0oo~~

Khi xe chở đám người của ḿnh c̣n cách băi biển Tiên Sa chừng 200 mét, ḿnh đă thấy cả một rừng người hiện ra trước mắt, kín hết băi biển. Ḿnh lo sợ và nghĩ thầm trong đầu: chẳng dễ dàng ǵ để làm một việc ǵ đó trong lúc nầy. Nhưng đă bỏ nhà bỏ cửa ra đến đây, như đă cỡi lên lưng cọp rồi. Đành chịu! Ḿnh đưa tay nh́n đồng hồ, thấy đă 5h15 chiều rồi. Mặt trời nghiêng dần về hướng Tây, nước biển như sẫm lại. Ḿnh nh́n ra khơi xa, chưa thấy một hiện tượng ǵ hy vọng cả, chỉ là những con ṃng biển bay lượn vu vơ. Chắc là một đêm phải thức trắng trên băi biển để nghe sóng gào và đạn pháo hú. Chỉ tội cho những trẻ nhỏ vô tư như cây cỏ phải sớm mang nặng kiếp người. Hoàng hôn dần dần lịm tắt chẳng cần đợi một ai, dù chiến tranh hay ḥa b́nh th́ ṿng quay của đất trời vẫn thế. Ḿnh trải tạm tấm nhựa nylon lên mặt cát để các cháu ngồi ăn tạm ổ bánh ḿ khô cho đỡ ḷng. Cả ngày hôm đó không có hàng quán nào bán thức ăn nên ḿnh cũng chẳng mua được ǵ cho các cháu cả. Tội nghiệp quá…! May mà đêm đó là ngày rằm, tức ngày 15 tháng 2 năm Ất Măo, nên ông trời cho chút ánh trăng. Ánh trăng vừa đủ sáng để cha con vợ chồng nh́n rơ mặt nhau trong một đêm vô định. Mặt th́ rơ mặt nhưng lời chẳng thành lời. Cả gia đ́nh không ai nói với ai, cứ im hơi lặng tiếng như muốn nhường không gian và thời gian cho tiếng pháo kích hú gào. Càng về khuya, càng nhiều đợt pháo kích hơn. Rất may là không có một quả đạn pháo nào rơi lạc vào chỗ đám dân đang ngồi dày đặc trên băi biển để chờ tàu đưa đi. Đạn pháo chỉ bay ngang qua đầu thôi. Rất may…!

~~oo0oo~~

Tờ mờ sáng ngày 28.3.1975, từ ngoài khơi xa, khá xa, đă thấy xuất hiện một chiếc xà lang lớn, nhiều tiếng reo mừng của bà con di tản, cùng những bước chân ùn ùn chạy ra sát mép biển - chờ đợi…Ḿnh thấy đám người vây kín mép biển về hướng phía xà lang đông nghẹt nên ḿnh chưa dám đưa các cháu nhỏ nhà ḿnh chen vào. Ḿnh cố gắng giữ một khoảng cách tương đối an toàn để bảo vệ các cháu. Trời chưa sáng hẳn, vẫn c̣n lờ mờ sương, đạn pháo thỉnh thoảng vẫn cứ bay vèo qua đầu kéo theo những bụi lửa như h́nh sao chổi, trông thật kinh hoàng. Đám đồng bào chạy loạn vẫn đang lô nhô phía mép biển chờ dịp được nối bước chân để t́m con đường sống. SỐNG hay CHẾT? Ai mà biết được, nhưng đi th́ vẫn cứ đi cái đă. Ḿnh đứng bất động, vô hồn. Tự dưng ḿnh muốn quay về lại nhà, nhưng không được rồi. Bỏ vợ con cho ai mà về? Bỗng những tiếng vỗ tay la ó thật lớn làm ḿnh hoàng hồn tỉnh lại. Ḿnh nh́n thấy đám người chen nhau lội nước lên chiếc ca nô nhỏ và được đưa ra khơi để lên xà lang. Rồi vài ba chiếc ca nô nữa sau đó tiếp diễn…tiếp diễn… Người ta la hét chen lấn nhau để nhào về phía trước. Ḿnh bị động hoàn toàn, có muốn đứng yên cũng không được. Cứ lớp người sau đẩy lớp người trước, tiếp nối nhau tựa như những đợt sóng xô bờ. Cuối cùng, gia đ́nh ḿnh cũng lên được ca nô. Từ ca nô leo lên xà lang cũng cả một vấn đề, nhưng nhờ sức mạnh vô h́nh từ đâu đó nên mọi chuyện cũng xong. Ơn Trời Phật, có trầy xước chút đỉnh, nhưng không sao. Ḿnh đứng trên xà lang nh́n về băi xuất phát, thấy người mỗi lúc mỗi đông kín. Ca nô th́ cứ vẫn tiếp tục chuyển người từ bờ đến xà lang không ngừng nghỉ. Lúc gia đ́nh ḿnh vừa leo lên được trên xà lang, dù trên xà lang đă đông người nhưng cũng c̣n thấy dễ thở. Riết một lát, trên xà lang không c̣n chỗ chen chân, chật kín như nêm. Nói thật với bạn, lúc bấy giờ trên xà lang chỉ c̣n chỗ để vừa đủ hai bàn chân, không c̣n chỗ để cụ cựa nữa. Có thể bạn không tin, nhưng đó là sự thật. Cũng từ t́nh trạng đó, người nầy đứng mất thăng bằng nên ngă đụng người kia, người kia lại té đè lên người nọ, cứ thế cảnh hỗn độn liên tiếp xảy ra trên xà lang dưới cái nắng giữa trưa như thiêu đốt. Rồi đói, rồi khát, nhất là khát. Bạn nghĩ coi, tính từ chiều hôm trước ( 27/3/75 ) đến trưa hôm sau ( 28/3/75 ), chắc chắn là không ai có được một chút ǵ trong bụng, tội nhất là các trẻ nhỏ và những người già. Giữa trưa như thế, với cơn khát hành hạ, ḿnh cố gắng chen ra mé ŕa xà lang, dùng nón sắt múc một ít nước biển để uống; mới hớp một ngụm, liền nhổ ra ngay, nó mặn và tanh, không tài nào uống được. Có một số người cũng làm như ḿnh, nhưng họ cũng không uống nổi. Sau đó, ḿnh nghĩ ra cách khác, uống thử nước tiểu xem sao, cũng tạm được. Nước tiểu có mùi khai, nhưng nồng độ mặn không đậm như nước biển, nhất là không có mùi tanh nên dễ chịu hơn. Rồi người nầy thấy, người kia thấy, rồi bắt chước nhau, cả xà lang nhốn nháo làm theo. Không c̣n cách nào khác. Phải chịu thôi. Thậm chí, c̣n xin nhau để uống, nhất là những gia đ́nh có con trẻ đông, như nhà ḿnh chẳng hạn. Ấy thế mà cũng có một số em bé và người cao tuổi bị ngất xỉu ngay trên xà lang. Có lẽ họ chịu không nổi cái nắng quá gắt trưa hôm đó. Thật là một thảm cảnh.



Tuyền Linh

Xem tiếp phần 4
 

 

art2all.net