|
Viên Hướng
CẢM NHẬN THƠ THẦY

Huyền Không Sơn Thượng
“H́nh như thoảng một tiếng đàn”
(Viên Minh)
Tiếng đàn thi vị hóa thân phận đoạn trường, oằn ḿnh tuyệt vọng giữa
trùng vây hư huyễn, hoặc thăng hoa nỗi buồn trở trăn cô đọng, hay
lăng mạn niềm hạnh phúc xa xưa chập chờn ẩn hiện trong mơ. Tiếng đàn
ôm đợt sóng trùng khơi vỗ ào kư ức, bềnh bồng bao hoài vọng thẳm
sâu, cho góc khuất tâm hồn bị xới tung mănh liệt, âm thầm oan khiên
cuộc lưu đày làm lụt lội kiếp trăm năm. Đàn hóa thân phiêu lăng muôn
chiều trong làn khói thâm u, chồn chân gối mơi mà măi vấn vương bờ
cát dă tràng hong tà huân kỷ niệm. Tháng ngày là gương soi hồi tưởng
những chặng đời phong ba quá khứ, nên đàn hóa thân đam mê trong ṿng
tay hạn hẹp, tưởng sắc cầu vồng vàng niệm tuổi thanh xuân.
Âm đàn c̣n ôm huyết lệ mênh mang như vết sẹo địa chấn hằn chưa kín
miệng, bao nhiễu nhương hệ lụy triền miên phải chăng là viên gạch
tàng ẩn soi đường, cho bước chân lấm bụi tự t́m về bản lai diện mục.
V́ vậy, tiếng đàn c̣n thiền ca ảo diệu đời người trong càn khôn hiện
thực. Như thiên nhiên luôn là thi ảnh tinh khôi, những nốt pha lê
cuộn gió mưa xuyên đồi cao rêu xanh tràn dốc đứng, rồi vệt nắng chở
đạo t́nh trải dài trên rặng liễu thướt tha chao nghiêng vài tán lá,
hong khô vạt cỏ tàn đă vẹn kiếp măn khai. Cung bậc thuần khiết của
muôn trùng dào dạt cội nguồn xưa, ôm vũ trụ trong ngần dù biển dâu
tang hải. Giao thoa réo rắt từng phím đăng tŕnh rồi tĩnh mặc lặng
thinh nhập huyền vi liễu ngạn.
Nhân sinh cùng vạn hữu chung giọt lưu ly từ ái hiến dâng, bao dung
trong tinh thần vị tha vô ngă, nên ḍng sông dẫu chùng lối đèo cao
vẫn phiêu hốt thong dong mang phù sa xuôi nguồn biển rộng. Vô thường
rực cơi huyền không cho trường canh hợp nhất chơn nguyên. Chơ vơ cô
lữ độc hành cho âm đàn diệu khải ḥa tan trong thiên thu tuyệt lặng,
cho t́nh yêu vĩnh hằng của mẹ ôm đất trời chân mỹ, sạch lớp bụi hồng
hoàn trả mộng trần duyên. Ngôn ngữ hữu hạn bất lực trước chân lư vô
ngôn, là nét độc đáo trinh bạch rạng ngời của hư không khoảng lặng.
Khoảng lặng là cơi lặng im, là tiếng muôn trùng, hiện tiền nguyên
tánh đang là trong từng sát na chân thể tịch nhiên của vạn sắc màu
lung linh huyền nhiệm.
“H́nh như thoảng một tiếng đàn
Chợt ngân vang đó chợt tan bao giờ
Chợt đâu một tiếng chơ vơ” (Viên Minh)
Lên đường! Ai đă từng miên man đằm ḿnh đi t́m tương lai hạnh phúc
trong ảo trạng mạch sống nồng hương, cứ nghĩ ánh lửa rạng ngời không
bao giờ tàn lụi, dẫu kiếp người phiêu lăng ch́m theo thời gian hữu
hạn. Để rồi theo ḍng dịch biến thiên, ước mơ chợt mong manh vội vă
phơi ḿnh trên cánh đồng khô hạn. Đối diện cùng tuổi chiều khánh
kiệt điêu linh, khao khát vàng son bay qua song trĩu nặng cung đời,
ḷng trắc ẩn thăng hoa chợt thấy nguồn hạnh phúc thật sự đang thai
nghén từ khốn cùng tận tuyệt.
Ra đi khắp bốn phương trời
T́m ai mỏi gót muôn đời c̣n xa (Viên Minh)
Tấu khúc muôn trùng lộng trời gió thoảng, mấy nỗi niềm bước ra khỏi
nhân duyên, tam thế mộng nghiêng rơi mây hồ hải, thơ trăng Người lan
tỏa vọng trùng xa.
Xin trả chim đôi cánh
Đôi cánh nhẹ bay xa
Ta trở về lặng lẽ
Một ḿnh ngắm mây qua (Viên Minh)
Cứ ngỡ thuyền rời bến là chới với đôi tay, là đường trần vàng vọt
phôi phai vương mắt buồn u ẩn, là hiu quạnh đất trời hờ hững lạnh
triều khuya. Dấu chân xưa đă mịt mù quay quắt đọng thềm rêu, sao ảo
tưởng măi ngẩn ngơ hoài niệm chập chờn lênh đênh hương kỷ niệm.
Tiễn đưa nhau giữa vô thường cát bụi, tục niệm trong ḷng lên đỉnh
núi chơ vơ, nên chẳng thấy nụ cười ấm t́nh đời đạo, đâu biết tri ẩm
nguyệt vàng măi lồng lộng trăng sao. Hồn nhiên nào trùng ngộ tâm
giao, nguồn thanh khiết tinh khôi chân mỹ tịnh.
Người đi c̣n lại nụ cười
Cho yêu thương nối t́nh người ngàn sau
Cho cây đơm lá xanh màu
Cho trăng sáng măi nhịp cầu thủy chung. (Viên Minh)
Gót phong vân đắm hồng trần thả trôi phiếm mộng, vạn nẻo đường cuộc
lữ rọi chân tâm. Nhân sinh khuyết tṛn là bức tranh khôi hoa điểm
xuyết. Tạ ơn vị Thầy thắp nắng mỗi bài học vô minh, tất cả chưa bao
giờ hoại diệt từ vô thỉ vô chung, từng nương nhau hiển bày vầng
trăng thiên thu an tịnh.
Người đă từng muốn lồng hương thiên địa bát ngát đại dương, nhưng
tồn sinh cô tịch quyện khói u trầm nên Người tùy thuận ḍng trôi,
thực tại hiện tiền viên dung ngàn sao vũ trụ.
Ta về gặp lại t́nh ta
Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân (Viên Minh)
Trong ảo tưởng luân hồi, mây là kiếp phong trần nổi trôi hoang vắng
khi giấc mơ đời nghiêng đổ phai phôi, cho niềm đau cồn cào vàng vọt
lên ngôi những tháng năm đoạn trường mưa lũ. Mây bồng bềnh lênh đênh
trên nền xanh phiêu lăng trong ánh vàng lung linh sắc nắng, như tóc
mẹ lất phất bay những chiều hiền ḥa rót mật vào tim con một trời
yêu thương ảo diệu.
Nguyền trọn kiếp mây sương
Hóa làm hương cúng dường
Hằng hà sa cát bụi
Vô biên cơi diệu thường (Viên Minh)
Mây bay c̣n là con đường trong ngần viễn phương mang khúc độc hành
phiêu diêu qua năm châu bốn bể, là cơi thơ theo làn gió lùa tan hợp
vô ngă cuộc hóa thân, cho xanh màu cỏ biếc giữa ḍng trôi thanh tân
tương hội, cho hoa diễm kiều mang dáng sương về ngự đỉnh nguyệt
viên.
Giữa ta bà như nhiên chân mỹ thiện, Người mỉm cười giữa hiện thực
bao la, dẫu đất trời vô vi điệu phong ba, huyền chân hiện không-thời
gian vỡ rụng. Trong tương ngộ hương cội nguồn vạn cổ, lời hẹn nào
tiêu sái cơi nguyên xưa.
Ta có hẹn nhưng quên rồi ngày tháng
Cuộc tao phùng xin trả lại thời gian (Viên Minh)
Thiên nhiên măi vận hành nhă nhạc hồi sinh muôn màu nhật nguyệt. Như
đỉnh sương ngàn mây rong chơi, mặc ráng phai nghiêng chiều lơi nḥa
nhạt, chim rũ cánh quanh bóng tùng cô độc đứng uy nghiêm, hoặc đá
nằm im nghe sóng lao xao rồi bềnh bồng dạt triều xa phương viễn, th́
giấc vô thường vẫn tĩnh tại vườn tâm, vạn cảnh viên thông theo trật
tự diệu minh, trọn vẹn trong Người vành trăng xưa giác hạnh.
Ta có đến một phương trời lăng đăng
Tựa hồ như có hẹn cơi ba ngàn (Viên Minh)
Bao trận gió đời cuồng gợn âm ba đă từng đưa Hạc Vàng vượt qua túy
sinh mộng tử, dẫu cuộc thiên di lạc loài nghiệt ngă, sa cơ tận tuyệt
giữa sỏi đá đoạn trường, Hạc vẫn ḥa quyện trong khoảng lặng cội
nguồn, vượt núi ngàn mang chân lư rừng hương, thắp ngọn lửa thiêng
diệu vời giữa càn khôn thiên địa.
Ta xin làm cánh hạc
Bay vút tận trời cao
Chở nguồn vi diệu pháp
Về thắp sáng trăng sao (Viên Minh)
Dẫu nắng sơn khê có đổ bóng hoàng hôn hoang tái, thế sự tuần lưu xô
nhân ảnh đêm gầy, Hạc muôn đời yêu vạn thuở phế hưng, vẫn tự tại
trăng ngà đóa nguyên xuân mầu nhiệm.
Tuồng dâu bể từng sát na thay sắc áo, nhịp đầy vơi du lăng bước luân
trầm, trên đỉnh ngàn hay gió bụi xưa sau, vầng Viên Giác luôn như
nhiên hằng hữu.
Chuyến mây ngàn vằng vặc nụ chân như, đóa huyền vi vĩnh hằng trong
vũ trụ, Hạc thênh thang ẩn vầng trăng tịch tịnh, mang khúc đại đồng
ḥa nhịp điệu tương giao.
Thiên thu tương thông giữa một với vô cùng đă có từ cơi sơ nguyên,
là tiếng ḷng yêu thương vĩnh cửu không thể diễn đạt bằng ngôn ngữ
hồng trần. Người đă đến cho khoảng lặng mênh mông tuyệt ḥa tối
thượng giữa hiện sinh, là nét đẹp muôn đời vọng ngân âm đàn bao dung
từ ái.
Ai xưa vào mộng tử sinh
Bao năm ngồi tụng tờ kinh vô thường
Chừng mai sau mộng tỏ tường
Đốt tờ kinh nguyện cúng dường tử sinh (Viên Minh)
Đôi đường âm dương theo nhịp gơ thời gian là chuyện muôn đời trong
tục đế. Tṛ chơi điệp trùng sinh tử tiễn người đi, mấy ai không bơi
ngược sóng ḷng khi nhớ nhung quắt quay chỉ là chuỗi sầu lênh đênh
huyễn hoặc. Triền cát động vọc gió mưa làm mờ phai thanh âm ngày cũ
hay măi c̣n vết sẹo của khúc nhạc ngân nga gợi chênh chao niềm nhớ.
Trầm luân làm bạc màu bao mối liên hệ thân thương hay chính bản thân
ḿnh phải nhập nhoạng đớn đau, trực diện cùng đáy huyệt để tái sanh,
như chiếc lá đi vào ḷng đất bằng những tṛ say sưa nhảy múa, hoặc
hiền lành buông ḿnh theo làn gió mơn man, bắt đầu một hành tŕnh
tinh khôi tiếp tục giữa thiên nhiên kỳ diệu.
Đến kiếp nào đủ phước duyên thưởng thức được thiền ca trong nắng
chói chang tiết trời táp lửa, hay cơn gió vọng vang thông thốc thổi
cong vênh những hàng cây gầy guộc ven đường, th́ con người mới
thưởng thức được vẻ đẹp thuần khiết trinh nguyên, nét rỡ ràng chân
thiện mỹ giữa cuộc tương giao có trong nhau từ sơ cổ. Từ đó, từng
khoảnh khắc diễn tuồng hào phóng, hay cảnh hoang tàn cuồng phong
hung hăn bởi môi trường bị phá hoại chỉ là vô thường vận hành theo
quy luật thiên thu.
Viên Hướng
1.
Hạc Vàng từ thiên cổ
Trùng ngộ cội chân nguyên
Nghe rừng hoang kể chuyện
Đất vang vọng hương thiền
Thênh thang vào cuộc lữ
Liễu tịnh ánh trăng ngàn
Thời nao cùng hành trạng
Huynh đệ ấm trần gian
2.
Đáy chung trà vàng trăng Bửu tự
Giấc mộng trần gió bạt về đâu
Chén vô cùng vang bậc thâm sâu
Người tịnh hóa tạc màu Nguyệt cổ
Về làm mây muôn trùng tương ngộ
Bay ngh́n phương ḥa nhạc hương đời
Giọt nguyên sơ đồng vọng biển khơi
Nghênh thiên địa vĩnh thời ảo diệu
3.
Hoàng y hay cánh hạc vàng
Quyện trong mây trắng sương ngàn mênh mông
Người về bước nhẹ thong dong
Bóng người như cánh hạc vàng bay cao
4.
Dấu chân xưa quạnh vắng
Đỉnh cô phong nhập trần
Ngày về bên hiên lặng
Huynh đệ chén thanh bần
Người ơi chân phúc lạc
Góc núi nào chuông ngân
Am tranh nào, Cánh Hạc
Trăng rọi bóng trong ngần!
5.
Huyền Không ơi hát dùm ta khúc niệm
Từ dạo nào đất đá lạch nguồn thơ
Kư ức về trổ nhánh, nụ hoang sơ
Nắng chan chát cơ hồ môi thấm mặn
Vai bỏng rát trong đất trời tĩnh lặng
Nhưng vườn tâm Người rực ánh trăng rằm
Mái chùa xưa theo chiến cuộc thăng trầm
Màu hoang phế khơi mạch ngầm hương nguyệt
6.
SỎI ĐÁ HUYỀN KHÔNG XƯA
Ngang qua Người thời nao chuông cổ độ!
Ta đă nằm đợi hóa kiếp phù sinh
Người chạm ta trong thinh lặng ấm t́nh
Thân sỏi đá ta trầm ḿnh ươm mạch
Ôi nhân ảnh chập chùng thân lau lách
Người trở về từng khoảnh khắc nguyên sơ
Ta đứng lên hồn nguyệt bạch sáng ngời
Ôi dấu ấn của một thời vô ngă!
7.
CHÙA XƯA VỌNG TIẾNG
Pháp nạn về phai hạt nắng vàng
Vô thường cung bậc vỡ sang trang
Quê hương sóng gợn ta về đất
Ủ bóng Hoàng Y vọng cơi ngàn
Thơ bay khói nhạt hoàng hôn lặng
Chiều nào huynh đệ tựa hiên tây
Người ơi kỷ niệm đồi mây vắng
Định mệnh cô thân nhạn lạc bầy
8.
Con thuyền nhỏ thong dong
Khua mái nhẹ theo ḍng
Sư vỗ thuyền ca hát
Âm ba gợn hư không (Viên Minh)
Dư vang gợn Huyền Không
Nguồn nguyệt tuệ xuôi ḍng
Muôn trùng âm ngân vọng
Tiếng hát nào mênh mông
Thơ xưa ngời đỉnh Huyền Không
Có Người nhỏ giọt phiêu bồng hương thiêng
Thả nguồn nguyệt tuệ như nhiên
Ḍng âm lênh láng phả thuyền âm ba
Thong dong sóng gợn ta bà
Máy chèo khua nhẹ trăng ngà tinh khôi
Càn khôn tĩnh tại trên môi
Người ơi diệu Pháp xuyên đồi nở hoa.
9.
Con về đây giữa đất trời chân rạng
Trên môi Người c̣n tàng ẩn niêm hoa
Chạm bờ không - đâu cũng chốn quê nhà
Đời biển động hiện trăng ngà thiên cổ
Viên Hướng
art2all.net
|