vơ công liêm

 

 THÀNH CÁT TƯ HĂN

GENGHI KHAN


            Lịch sử thế giới và loài người cho Thành Cát Tư Hăn là hoàng đế của nhân loại –Genghi khan, Emperor of all Men. Lời nói ấy như một xác nhận con người hiếu chiến trăm trận trăm thắng, mở rộng giang sơn đất nước Mông Cổ; từ Tây Á, qua Hắc Hải, Điạ Trung Hải, Phổ (Persiam) cho tới cực Đông Nam Á. Những con đại mạc* tới đâu là không c̣n thấy cỏ mà thấy ở đó lửa và máu. Dân tộc Mông xuất thân từ ‘đồng hoang’, gió, cát và sa mạc hoang vu, nơi vùng đất lạnh ở phương bắc Trung Quốc. Dân Mông Cổ phần lớn là du mục –Thành Cát Tư Hăn sanh ra và lớn lên trong bản bộ dị dân đó, ấp ủ dưới những lều chóp vải làm nơi trú ngụ; săn bắn, uống máu ngựa, ăn thịt súc vật thay cơm gạo rồi lại lên đường viễn chinh cho một cuộc chiến trường kỳ, trường chinh gian khổ quyết chí xâm lấn các nước lân bang với một tinh thần thống trị và bá quyền không có luật tắc. Nhưng; lạ thay họ không bao giờ có ư lấn chiếm Trung Quốc; măi tới khi Thành Cát Tư Hăn trở thành nhà lănh đạo. Suy ra; Mông Cổ được người Trung Quốc xem như dân tộc thiểu số sống vùng cao thiếu văn minh tiện nghi, được xếp vào hạng man di mọi rợ và Trung Quốc cho đó là giặc Hung Nô mới có Vạn Lư Trường Thành ngăn chận ‘rợ’ xâm nhập giết và cướp của cải của dân cũng như vua quan sĩ tứ đời nhà Đường (Tang). Chính cái nh́n đó làm cho Thành Cát Tư Hăn và dân tộc Mông Cổ hận ngàn đời để có một yêu cầu về sau là thống trị toàn diện của Trung Quốc. Mặc cảm giữa văn minh và mọi rợ, giữa giàu và nghèo, giữa phẩm trật và quyền lực; mặc cảm đó đă chôn vùi trong tâm trí của hai dân tộc, có lẽ; cho tới ngày nay chưa phai nhạt.


Thành Cát Tư Hăn tên trên giấy là Thiết Mộc Chân /Temusin (1162-1227). Thiết Mộc Chân được truyền thừa anh hùng tính trong gịng máu bộ tộc ‘Khan/Yakka’. Thành Cát Tư Hăn nuôi mộng lớn chinh phục và nắm quyền ở Trung Quốc, bởi; một đất nước phồn vinh về mọi khiá cạnh; tất cả trong tay Bắc Kinh.


Trước mắt Tư Hăn phải nắm toàn quyền các bộ lạc xa gần; đặt dưới sự chỉ huy của Hăn. Ít năm sau cha Hăn chết, quyền lực trong tay Hăn và coi như vua của các v́ vua (king of the kings). Hăn mở chiến dịch truy lùng và tiêu diệt những bộ tộc, thị tộc nặng óc bè phái, đầu đảng. Hăn bàn tay rướm máu giết hay thủ tiêu những kẻ t́nh nghi phản động, Hăn trị dân một cách sắt máu; kêu gọi các bộ lạc, thị tộc đoàn kết với lời thề cương quyết dưới ách của Hăn. Thành Cát Tư Hăn hứa hẹn với toàn dân: ‘Kẻ nào không nghe theo ta sẽ bị giết / Anyone who doesn’t follow me will be killed’. Hăn mơ một ngày san bằng tất cả, có vậy ngựa đại mạc mới bung vó vượt trùng khơi, núi đồi giữa đêm và ngày không c̣n là chướng ngại. Hăn phát ngôn: ‘Niềm vui sướng đời tôi là giết được kẻ thù và chiếm hữu tài sản của họ / The great joy in my life is to kill my rivals and steal their possessions!’ Dân tộc Mông Cổ ngợi ca hào khí của Hăn. Sợ chết hay thủ tiêu đều coi lời nói của Hăn là mệnh lệnh. Ngần đó; với đời nay người ta nhận ra Thành Cát Tư Hăn như một anh hùng ‘Hung-Nô’ ở tk. thứ III trước Công Nguyên. Chúng ta không lấy làm lạ lời phát biểu cũng như hứa hẹn của Hăn. Một tham vọng mù quáng, một bản chất ích kỷ tự tại chỉ biết cho ḿnh hơn toàn thể, bởi; Hăn sanh ra trong con đường du mục của cánh đồng hoang với vó ngựa, với binh đao, quàng bên người dao mác, cung tên với áo mũ của loài dă thú. Hành tung như vậy chúng ta nghĩ Thành Cát Tư Hăn là anh hùng cho thế giới noi theo? Đất nước Mông Cổ vẫn nh́n Tư Hăn là cha già dân tộc, truy điệu và tạc tượng thờ. Những kẻ theo quan niệm lạc hậu của Hăn vẫn c̣n duy tŕ đường lối đó để hành xử là con đường thủy tử đi vào cơi chết. Qua mấy thế kỷ kể từ khi Hăn có ư đồ xâm lấn Trung Quốc và thống trị măi tới khi thành lập triều đại nhà Nguyên (Yuan dynasty) ở Trung Quốc, không ít nhiều máu Hung Nô c̣n thấm trong người dân Trung Quốc ngày nay. Do đó; tinh thần bá quyền là cố hữu, dù dưới h́nh thể nào họ đều có tính xâm lược. Một thứ xâm lược mới như kiểu thuộc điạ mới là h́nh ảnh chiếm đoạt vô căn cớ và vô pháp luật. Phải sáng mắt trước nguy cơ thâm hậu của Thành Cát Tư Hăn. (nhà văn Kim Dung đă mô tả dưới dạng khác trong ‘Anh Hùng Xạ Điêu).


Qua lịch sử xưa, chiến đấu của Thành Cát Tư Hăn là mẫu anh hùng của chém giết, chớ không phải là thứ anh hùng cho đại nghĩa. Từ chỗ đó chúng ta luận ra được người làm chính trị là chính nghĩa th́ c̣n tồn lại với đời, với sử xanh muôn thuở. Anh hùng của Thành Cát Tư Hăn trở thành phong thần cho thị hiếu chớ không thấy đó là lư tưởng về đạo và đời; có chăng chỉ là huyền sử ca một người mang tên Hăn. Máu hằng trăm triệu người ở thời kỳ đó là những hạt huyết lệ bất tử chảy xuống cho đại nghĩa dân tộc. Thành Cát Tư Hăn đă nằm xuống hơn ngàn năm, những kẻ hậu sinh đi theo vết ‘chém’ của Thiết Mộc Chân là con đường đi tới diệt vong; Hăn chết theo tham vọng, đó chỉ là ảo vọng chớ không có thực với thời đại ngày này. Không ai dại ǵ và ngu xuẩn đi lùi thế kỷ ‘back to future’ để nh́n nhận Thành Cát Tư Hăn là đại vương của loài người mà đó chỉ là ông vua tham tàn mà thôi. Những ai làm chính trị có mưu lược cho cá nhân là thứ chính trị hủ hoá, phải mưu lược có quyền lợi cho dân tộc, cho đất nước th́ đó là anh hùng cứu quốc. Bằng không chỉ là kẻ ‘Joker’ mà thôi. Điều đó đă chứng minh qua lịch sử. Vậy th́ con người tạo ra lịch sử hay lịch sử tạo ra con người? –Con người và lịch sử. Lịch sử và con người là cả một ư thức sống động giữa tử và bất tử; nó không c̣n là lư giải thông thường mà nó nằm trong vị trí quyết định giữa hữu thể và tha thể là một hiện hữu mà con người đương đầu giữa người với người, giữa vật và vật là minh định rơ nét để làm nên lịch sử. Tham vọng chỉ là hư ảo. Mâu thuẫn của con người thường chạy theo gió. Cho nên chi bất thành là ở chỗ đó, thời không thể làm nên lịch sử. Thế nhưng; hết triều đại này đến triều đại khác vẫn một lập trường nhất quán độc tôn, độc đảng, không đổi cũ thay mới; cứ con trâu đi trước cái cày theo sau thời làm sao con người tạo ra lịch sử giữa tốt và xấu (good and evil). Chắc chắn rằng Thành Cát Tư Hăn thành công trên lănh vực ‘săn bắn’, khống chế, chiếm cứ và buộc tội; nuôi dưỡng một tâm tư độc quyền, độc đoán, độc tài. Thuở đó người ta phục tài trí của Thiết Mộc Chân là con người của trí tuệ nhưng không thể là một trí tuệ thông đạt hợp ḷng dân. Phương thức trị quốc, b́nh thiên hạ chỉ là phạm trù của đạo đức, luân lư. Chưa có nhà lănh đạo nào thực hiện đúng nghĩa chính trị gia, có chăng chỉ là vải thưa che mắt thánh, có chăng chỉ đầu môi trước lưỡi. Sự thật của tham vọng là che đậy giả dối mà xây dựng vào đó một thứ nô lệ khoa học; thường gọi: ‘lấy dân làm gốc’ nó đă đi vào tủy xương của những kẻ nuôi mộng bành trướng, lấn chiếm. Không thực thi đúng nghĩa mà nghe theo tiền tài và danh vọng. Cái thứ đó gọi là hội chứng ‘down syndrome’ dạng mông-gô-li (!).


Đọc lịch sử Thành Cát Tư Hăn ít nhiều t́m thấy trong đó nhân tính con người: của thiện và ác, của hung tàn và bạo lực, của sự thật và giả dối, thấy được hai mặt nạ buồn vui trên gương mặt của con người. Càng đi sâu là cả vực thẳm và tội lỗi. Nhờ đó chúng ta nhận thức được giá trị làm người: lấy dân làm gốc là hiến chương, lấy cái ta để xử thế là suy tàn cho một cơ thể bị nhiễm siêu vi bá quyền mông-gô-li.


Tham vọng của Thành Cát Tư Hăn trong đó có hận thù truyền kiếp, cơn thịnh nộ nơi con người Hăn một lúc một sôi sục, không ai chận đứng được cái xâm lược ghê tởm này –No one could stop this horrific invasion! Giờ đây là lúc Thành Cát Tư Hăn phục hận, lănh đạo tối cao xuất quân chống Trung Quốc. Họ quần thảo từ phương bắc xuống phương nam đi tới đâu máu và lửa tràn ngập, sang bằng mặt đất là ư đồ của con người man dă. Vạn lư trường thành là chướng ngại cho việc xâm lược, phải đánh hạ là quyết định tối hậu của Thành Cát Tư Hăn mới vào nội điạ Trung Quốc. Bắc Kinh là con măng xà đáng sợ.


Giữa lúc đó Thành Cát Tư Hăn quyết định quay mũi súng hướng tới phương Tây. – ‘Trung Quốc sớm muộn trong tay dân tộc Mông Cổ’. Hăn nói. Lời của Hăn như đùa nhưng đầy hứa hẹn; đó là lời khuyến dụ cho một dục vọng tham tàn. Tư Hăn nói thêm: Trời chọn chúng ta chinh phục mặt đất –Sky-god Tengri had chosen them to conquer the earth. Do đó; người Mông Cổ có nhiệm vụ ngăn chận làn sóng biên giới tôn giáo của đế quốc Hồi giáo (Islamic empire). Thành Cát Tư Hăn và tập đoàn Mông Cổ tuồng như coi đây là h́nh phạt của Thượng đế. Người Hồi giáo gọi Hăn là ‘Thiên tai đại họa / The Scourge’ hay cho Hăn là con người gieo chiến tranh / the scourge of war. Nhận xét như vậy là phỉ báng vào mặt Hăn. Thành Cát Tư Hăn ‘ĺ đ̣n’ mặc tiếng thị phi. Ư đồ của Hăn là thống trị giữa đạo và đời, chống Bắc Kinh và chống cả Hồi giáo. Bản chất ḍng dơi của Tư Hăn là phủ nhận tôn giáo, cho là giáo điều, mơ hồ và xa thực tế; chỉ có chúa-trời Tengri (rút từ thần thoại Mông Cổ) để thờ phượng và chỉ đạo là niềm tin. Trong ṿng năm năm khủng bố hóa (terrorized) phiá tây một phần nằm trong đế quốc của Hồi giáo, chinh phục và khống chế một số thị thành thuộc Biển Muối giữa Âu Á (Caspian Sea). Quân của Tư Hăn đến đâu là tạo thêm nỗi sợ hăi cho dân, khiến đi tới đầu hàng vô điều kiện. Tục ngữ ta có câu: ‘Cọp chết để da / Người ta chết để tiếng’ Thế nhưng oai hùng của Thành Cát Tư Hăn không để lại ǵ trên mảnh đất quê hương mà gởi hồn xác ở đất Trung Quốc.Và; cho tới bây giờ người ta không biết nơi nào vùi dập xác thân Thành Cát Tư Hăn. Khám phá cho cùng chỉ để lại ở đó ngọn lá thu phong!


Máu du mục vẫn c̣n bành trướng và truyền kiếp cho đến mấy đời sau. Trải qua bốn thế kỷ dưới ách đô hộ phủ của chủ nghĩa Khansian; liệu có nao núng phần nào đạo giáo Khổng Mạnh? Ít nhiều có sự đồng hóa và thấm nhuần vào thân tâm người Trung Quốc ngày nay, dù cho; đó là giả tưởng đi chăng. Nhưng; trong hơn một tỷ dân Trung Quốc hiện nay, có chắc rằng họ không dính dáng ǵ tới máu Mông Cổ?

*Ngựa đại mạc: Giống ngựa Mông cổ nổi tiếng dùng đánh giặc. Khoẻ và chịu đựng bền hơn những loài ngựa khác, kể cả ngựa Á rập.



HỐT TẤT LIỆT / KUBLAI KHAN
 

Mộng bá vương trong ḍng máu Khan thuộc bộ lạc Yakka c̣n tiếp dẫn cho tới đời cháu nội của Thành Cát Tư Hăn đó là Hốt Tất Liệt (1215-1294) Người sáng lập ra triều đại nhà Nguyên (Yuan dynasty) ở Trung Quốc (1271) bành trướng mỗi lúc mỗi lớn dần. Hốt Tất Liệt trở nên hoàng đế Trung Quốc(1279).


Hốt Tất Liệt nghiễm nhiên chiếm cứ thành Bắc Kinh, nơi đây Thành Cát Tư Hăn đă chinh phục được. Hốt Tất Liệt mở đường xâm chiếm hướng Đông Nam: xâm lăng Nhật Bản, Myanma, Java và Đại Việt (Việt Nam). Trận chiến xâm lăng Nhật Bản Hốt thất bại nặng. Nhưng; không rút lui hay nhượng bộ đă gởi văn thư đến Nhật: ‘Đầu hàng và đời sống của các ngươi sẽ được b́nh an / Surrender and your lives will be spared’. Nhưng Nhật Bản từ chối đầu hàng. Tàu chiến Mông Cổ vây quanh lục điạ Nhật. Mông cổ không mấy kinh nghiệm về thủy, hải chiến cho nên khó ḷng tiến chiếm Nhật Bản. Cuối cùng quay đầu về lại Trung Quốc. Bảy Năm sau Hốt Tất Liệt trở lại Nhật với vơ trang hùng hậu hơn trước, tưởng sẽ chiến thắng Nhật; nhưng liền sau đó trận cuồng phong thổi đến, người và tàu chiến ch́m đắm giữa Nhật và Trung Quốc. Thời đó tin vào Thái dương Thần nữ cứu đất nước Nhật ra khỏi cảnh máu lửa. Và; từ đó có danh xưng ‘Thần phong / Kamikaze’. Sau đó Hốt cũng như tập đoàn Mông Cổ không bao giờ nuôi tham vọng chiếm cứ Nhật. Chế độ của Hốt là nắm toàn quyền cai trị Trung Quốc, xưng đế Trung Quốc kể cả Đại đế Đại Hăn Mông-Gô (Great Khan of the Mongols). Tên tuổi của Hốt đă làm cho cả thế giới hốt hoảng, kinh hoàng. Hốt Tất Liệt nuôi mộng xâm lăng như cha ông đời trước xuất quân xâm lăng. Sau Nhật Bản, hướng tới Miến Điện, quần đảo Nam Dương nhưng Hốt chú ư và muốm xâm chiếm Đại Nam để dễ bề kiểm soát cửa khẩu vào năm 1284. Giao chiến với Đại Nam ba lần, hai trận đường bộ từ hướng tây tràn sang nhưng thất bại cả đôi bên. Lần thứ ba Hốt quyết tâm hải chiến bao vây biển đông, đưa thuyền chiến vào lănh thổ Đại Việt, vây thành Thăng Long (Hà Nội) năm 1285; dưới sự chỉ huy của Thoát Hoan (con thứ 9 của Hốt) những trận đánh đường bộ đưa tới thiệt hại nặng về phiá Đại Nam, nhưng không nao núng; qui tụ các tướng lănh đời nhà Trần trong đó có đại tướng Trần Hưng Đạo (Trần Quốc Tuấn) chỉ huy theo chiến thuật mới đánh đưổi toàn bộ vua quan Mông Cổ t́m đường thoát chạy. Năm 1288 Ô Mă Nhi tướng Mông Cổ đưa thuyền chiến lần thứ hai vào sông Bạch Đằng nhưng lần này toàn quân Mông Cổ chết ch́m trên cọc nhọn của Đại Việt. Trận thủy chiến này chứng minh sức mạnh của Đại Việt không thể khống chế. Hốt hạ lệnh rút quân và từ đó cho tới nay không bao giờ nghĩ đến việc xâm lăng, kể cả về sau mộng bá vương phương Nam do hoàng đế Nguyên Thánh Tông (con trai Hốt kế vị) Thiết Mộc Nhĩ chôn vùi vào quá khứ. (sau này Kim Dung đă diễn tả trong ‘Thần Điêu Hiệp Sĩ) nói lên cái thế anh hùng dân tộc của quân dân Đại Việt. Chiến thắng khắp nơi nhưng không chiến thắng Đại Nam. Nước nhỏ nhưng có một sức mạnh vô địch tồn lưu mấy thế kỷ qua và cho tới ngày nay.

Đây là bài học lịch sử thế giới và lịch sử Việt Nam đă chứng minh cụ thể không một nước nào có dự tính xâm chiếm dù dưới h́nh thức nào của thuộc điạ, thuộc điạ mới hay bất cứ một kế hoạch dự tính nào để đánh đổi; dù đó là chiến tranh kinh tế, chiến tranh bang giao hay chiến tranh khoa học kỹ thuật. Tất cả đội lốt, trá h́nh, mưu đồ xâm lược, xâm lược khoa học là đi ngược nguyện vọng của người dân Việt. Nước Việt Nam là một. Dân tộc Việt Nam là một. Dù ngh́n trùng xa cách. Nhất định không có khuynh hướng dị biệt hay trong chiều hướng nào mà không có lợi cho đất nước và con người. Chỉ tiêu duy nhất của chúng ta hướng tới mục đích giữ nước, dựng nước cho một nước Việt Nam anh hùng, bằng nỗ lực hy sinh để giành lấy chiến thắng: -không trao đổi, không bán buôn, không lư do mà làm rạng danh con rồng cháu tiên: trăm trận, trăm thắng đời đời như một; đấy là một lịch sử oai hùng nơi chúng ta ./.

VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. đầu tháng 10/2018)

SÁCH ĐỌC: ‘The Story of the World’ by Susan Wise Bauer. Peace Hill Press . VA. USA 2003.


 

trang vơ công liêm

art2all.net