|
võ công liêm
BUÔNG GIÓ
rừng khép giấc ngủ muộn thả gió về hoang vu
mò mẫm bàn tay đan vũ điệu hụt hẳn một cái gì trong mắt biếc miên man nậm rượu mùa đông ru em ngủ dưới tay mềm xõa nắng tà dương con chim cô độc tôi khóc một trời nhân thế chao ơi lưu vong hề! hay kiếp dã tràng chơi vơi trên cát cuốn mơ được thấy em trong hoang dại sao băng cho đở nhớ tóc rối bay ngang trời quá khứ đắm theo mây và chết lịm giữa ngàn trùng nghiêng nghiêng núi đợi tư hương hề! sâu thăm thẳm chiều đông phương đêm nghe trăng gọi hồn du tử lê gót phiêu bồng vỗ cánh lên vai mềm óng mượt đong đưa từng sợi nhỏ
buông gió vút qua ghềnh đá phả khói thênh thang xô ngược lưng đèo hú một tiếng giữa trời vô tận chạnh nhớ mình tôi với bóng hình trong tay nải xa đưa nghe reo triền bánh nghiến kinh cầu gióng tiếng mình ên thôi cứu độ đá phẫn nộ những đêm thao thức xoáy vực thẳm cho thêm đắm đuối trong mơ mà thực ảo bất ngờ níu tay nghìn trùng xin ở lại đời sau…
buồn tháng chín bỏ tháng mười chạy sang đông tàn cố đế ai ơi tắm lần nữa trên dòng sông thánh hóa lột thi thể trong vắt thời giả tạm nghe thất thanh một tiếng rất buồn amen!
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab. chiều 30/12/2011)
|