|
ĐẾM SAO TRỜI gởi: hồn thi sĩ pct
những cây xương rồng đứng phơi cọng gió sa mạc xoáy hư vô nam mô vô ngại con kè nhông nhướng cổ chờ ai hóa thân sọ trắng phả hơi sương nhân thế khóc nuối tiếc đám tinh tú trên trời nghe động âm vang thủy tinh buồn lỏng quẹt mùi vị mặn đất đen trôi giạt cánh bèo xa lục tỉnh ta hoàn hồn trở giấc hay hôn hoàng mộng ảo tiếng chuông vọng khi nào giáo đường đóng kín cửa ta chu du tụng niệm tứ diệu đế một đêm thức dậy vệt trắng là mây bình minh là bóng thèm một chén quỳnh sa hụp một vũng trăng lầy kéo em về mộng mị với thời gian cỏ úa vàng búp nở nắn nót một lời ca sa mạc nuốt lửa cháy đô thị vỡ tan hoang pompeii sụp ngang đầu con quạ mỉm cười mưa giông tới nghe vi vu như gió nếm bờ môi đám nhòi nhộng phất cờ khởi nghĩa tung hô ơi hỡi tung hô hề ngụy trá ! một thời cổ lổ sĩ mắt nâu say lũ ruồi muỗi lăng nhăng chứng nhân thời sự làm chi rứa hay sợ bóng đè giữa đêm đen ? ngậm khói chết thôi em nhé cứ như rứa mà chơi anh có hẹn tao ! mầy điếu đóm ăn tàn buồn ơi chào mi xin nhớ cho ngày xuống tóc quy y tâm vô lự trả về vô lự cõi vô cùng biết tựa vào đâu một thời thất sủng với thất cơ : đáo nhi hải bồng sang nguyệt quế nọ mây ngàn đón lụy chiết trung thôi ngầm tư thế hạo nhiên ưu việt quả đọa ngoạ một thời điếu mộ có ai hay ?
người đi hay người ở lũ ruồi muỗi lăng nhăng đêm sống sót tôi lặng đứng đếm sao trời giữa cõi không .
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.cuối thángtư 2012)
|