Thoạt
kỳ thủy tôi chỉ biết Khê Kinh
Kha là một thi sĩ tôi yêu; từ
khi đọc thơ anh đăng rải rác
trên các tạp chí văn học hải
ngoại. Tôi nuôi trong tôi những
câu thơ bóng bảy đầy đủ hai khía
cạnh quê hương và t́nh người.
Cũng từ đó tôi khám phá thêm một
tài năng khác của anh; đó là âm
nhạc, làm tôi sững sờ, bởi gịng
nhạc của Khê Kinh Kha, một lần
nữa; đă lôi cuốn người nghe hấp
dẫn, đam mê và gợi nhớ. Ban đầu
đọc thơ anh làm, nghe nhạc anh
soạn cứ ngỡ như một tài nhân trẻ
tuổi nhưng khi biết đến anh th́
chúng tôi ở cái tuổi “cổ lai hy”
v́ thế mà thi nhạc Khê Kinh Kha,
có lẽ ”lục thập ngôn bất nghịch
nhĩ”, nên đến với người đọc (dễ
ngâm) người nghe (dễ hát) qủa
không ngoa!
Và; dần dà chúng tôi quen nhau,
trao đổi văn thơ họa nhạc đi tới
cảm thông hài ḥa, mặc dù chúng
tôi chưa một lần gặp nhau rồi
trở nên thân quen như đă thân
quen âu cũng là duyên t́nh văn
nghệ.
Thơ KKK đă làm tôi xúc động,
nhạc của anh làm tôi bồi hồi,
thôi thúc đưa tôi về với ba
”th́” hiện tại, qúa khứ, vị lai,
một âm hưởng nhạc lạ kỳ, trộn
lẫn một âm giai tuyệt vời giữa
không gian và thời gian. Mà
trong mỗi th́ chứa đựng một quê
hương và t́nh người. Tôi vốn yêu
nhạc họ Trịnh, Ngô Thụy Miên,
nhạc KKK phảng phất tiết điệu đó,
không phải anh chịu ảnh hưởng
của họ nhưng nguồn cảm hứng dâng
trào đụng phải nhau là chuyện
thường t́nh; thế thôi.
Âm hưởng nhạc KKK giàu tính lăng
mạn, lời ca trữ t́nh (lyric),
nhạc điệu dịu dàng như sóng
êm. Tuyệt vời của KKK trong thơ
cũng như nhạc, anh không bị chữ
nghĩa câu thúc, không “nặn” chữ
như những người khác mà nó đến
với anh tự nhiên như sẵn có. Đó
là nguồn phát xuất từ tiềm thức
mà ẩn chứa nhiều vị đắng của
t́nh yêu, vị tha cay cay của quê
hương yêu dấu; cả hai thứ đó là
nguồn mạch của anh. Anh sống ra
sao nhạc thơ anh sống như vậy;
điều mà tôi cảm nhận về anh là
trong thơ có nhạc trong nhạc có
thơ. Thi hào đời Đường Vương Duy
cũng thế trong thơ có họa trong
họa có thơ. Có phải là “tài tử
đa xuân tứ” ? Vô h́nh
chung cả
hai thứ đó trở nên thời thượng
một thời.
Đi sâu vào thơ anh viết, đôi khi
gặp những giọng điệu của Xuân
Diệu, Nguyễn Bính mặc dầu thơ
anh làm phần lớn theo thể tự do
không vần hay thể loại tân h́nh
thức nhưng vẫn giữ được vần
điệu, đối ngẫu với nhau đầy đủ ư
thơ mang tính chất t́nh và
người. Sau mấy thập niên ly
hương không tránh sự khắc khoải,
anh xót thương hai cảnh giới
chia xa, h́nh ảnh đó đóng cứng
trong tâm hồn anh. Anh có một
đặc tính đáng kể của một con
người nghệ sĩ; b́nh đẳng với đời
cũng như b́nh đẳng với gia
đ́nh. Anh quan niệm không có thăng và
trầm, anh cho rằng tất cả là ngẫu
nhiên tự có, bởi v́ thăng trầm
thuộc về thế giới nhị nguyên,
tâm b́nh đẳng là ḷng nghèo khó,
xót thương mà anh muốn dự phần
vào cơi vô dư ấy.
“đă ba mươi năm anh vạn lần thất
hứa
đă say mê theo tiếng gọi tim
ḿnh
…
ôi hạnh phúc gia đ́nh ḿnh em
nhỉ”
(Hạnh phúc)
Cái t́nh anh thắm thiết không
lường, cái hào phóng t́nh người
chan chứa mà lắm lúc trở nên bi
quan với hiện tại:
“phải chi có bạn cùng chia rượu
đắng
chắc cũng đỡ buồn giữa chốn xa
xôi
…
xuân đến xuân đi đời c̣n mấy
bước
ai khóc ai cười nh́n cánh mai
rơi”
(Mấy trăm lần mùa xuân)
Thơ Khê Kinh Kha dạt dào t́nh
yêu lồng trong bối cảnh quê
hương và t́nh người, anh đă sống
những mạch thở của đất nước, đầy
ắp mộng ủ, mặc dầu trước đây
quê hương là máu lửa là nước mắt
nhưng hôm nay anh vẽ lại một quê
hương mà anh đă sống và lớn lên,
trong kư ức thơ mộng, vi diệu,
tồn căn vừa ảo giác vừa hiện
thực, lấp lánh một bầu trời t́nh
ái đầy kỷ niệm trong thi nhạc
của anh. Bài thơ Tỏ T́nh cũng là
tựa đề Tuyển Tập Thơ Nhạc Khê
Kinh Kha, xuất bản năm 2006.
Một Tỏ T́nh cho quê hương đă
mất. Những bài thơ trong tập
Tỏ
T́nh và Quàng Vai Thơ Đi Giữa
Đời (2007) đầy xúc cảm trong
tôi.
xin làm mây bay về qua chốn
cũ-
thăm những
con đường bóng mát tuổi mộng mơ-
giữa núi cao nhỏ từng giọt mưa
t́nh -
cho đất
khô hân hoan t́m lại bờ lau ngọn
cỏ-
rừng cây xưa thêm lá mộng đam mê
-
và t́nh ai
miên man như sóng vỗ.
xin một lần cất tiếng khóc vào
đời trong tiếng
mẹ ru-
xin được làm tuổi thơ ngồi
hát bên
ḍng sông lững lờ -
xin là gió
thổi tung tóc em
chiều tan học -
t́nh mong manh
ấm lại giữa
ḷng mơ.
nếu một mai mưa về trên thác cũ
dưới hiên xưa xin nằm chết hân
hoan
hơi thở cuối xin dành tạ ơn mẹ
trái tim nồng nở nụ hồng trao em
và thân xác làm phân bón núi
sông.
(Tỏ T́nh)
Trong bài Thân Phận Ca anh kể
hết những dấu yêu quê hương nơi
anh đă sống và lớn lên, lời thơ
thống thiết của một Kinh Kha
chẳng trở về, anh viết một dọc
như mạch thở như trăn trối, đọc
thơ anh mới nhận ra cái chân như
trong thơ Khê Kinh Kha.
Với 66 bài thơ trong tập
Tỏ
T́nh, KKK dàn xếp hết sức mạch
lạc, gịng thơ trôi mênh mông,
chảy êm vào biển mẹ. Thơ Khê
không cần vần đ́ệu, ước lệ của
lục bát, thất ngôn, ngũ ngôn,
bát ngôn anh xử dụng rất ít ở
những thể loại này tuy nhiên;
anh vẫn giữ được vần điệu nhịp
nhàng, liên kết, đối nhau rất ư
tứ, đó là nét đặc thù trong thi
tứ của anh. Tôi yêu thơ Khê Kinh
Kha ở cái chỗ phóng khoáng đó.
Thơ Khê Kinh Kha diễn tả cái
thực hơn cái ảo, anh diễn đạt
một cách chung thủy t́nh non
nước, t́nh gia phong, không mị,
không đụng chạm tới cơi phi của
thơ mà vẫn chứa cả hồn thơ.
Khê Kinh Kha là cả một ngh́n
trùng muôn dặm, xa quê hơn bốn
thập niên mà ḷng vẫn hoài bảo
chất chứa mộng nam ai cho dù
mộng Kinh Kha chăng nữa. Người
tráng sĩ của huyền thoại thời
chiến quốc Xuân Thu. Có thấm
nhuần cái siêu tưởng đó mới có
cái bút hiệu đầy ấn tượng như
thế. Một Kinh Kha, một đi không
trở lại; bởi v́ thế mà ḷng
quặn đau, vượt qua bên kia bờ,
ngoảnh cổ nh́n “tư cố hương” xa
lắc xa lơ, ḷng man mác buồn
của kẻ mất nước (không phải sau
75 mà ngay 54 đă phải chia xa Hà
Tỉnh) có phải đó là điều để anh
gọi là Khê Kinh Kha, chữ Khê mà
anh sẽ măi măi không bao giờ
quên là Hà Khê nơi nguồn cội anh
sinh ra đời; cho nên có xao
xuyến có ray rức, anh có
Tỏ T́nh
hay Quàng Vai Thơ Đi Giữa Đời
chăng nữa, giờ đây chỉ là phương
trời viễn mộng mà thôi. Thi sĩ
Khê Kinh Kha biết điều đó đă từ
lâu…
Cho nên không lấy ǵ làm lạ thi
nhạc của Khê man mác t́nh nước
t́nh nhà mà anh đang sống giữa
nơi chốn của quê hương và lưu
đày.
Trong một dịp trao đổi về âm
nhạc; Khê Kinh Kha cho tôi biết
:- anh viết nhạc đă lâu, hồi c̣n
là học sinh, sinh viên Sài G̣n
có nghiă rằng anh viết nhạc cho
anh “thưởng thức”, không phổ
biến và cũng chẳng bài bản, lư
do anh qúa “mê” Trịnh công Sơn
và đa t́nh với giọng ca Khánh Ly,
ḷng đam mê đó ấp ủ trong anh,
măi đến những năm du học ở Hoa
Kỳ (1967). Sau giờ tan trường, cô
liêu, không bè bạn thân quen,
không bà con cḥm xóm để qua lại
đôi điều, anh đem nỗi buồn cô
độc đó vỗ lên cây đàn guitar
“pawnshop” lần ṃ đơn chiết từng
nốt nhạc đến khi thạo ngón gảy,
anh nghĩ tới sáng tác. Khê Kinh
Kha không qua trường lớp âm
nhạc, anh học từ bạn bè, sách
vở; vốn có năng khiếu thiên bẩm,
anh bung ḿnh ra viết nhạc. Kể
từ đó anh nhấc cánh bay xa vào
con đường nghệ thuật âm nhạc đơn
phương.
Năm 1975 khi nghe tin mất nước
anh ngậm đắng nỗi uất nghẹn đó
một thời gian dài, năm 1980
nguôi ngoai phần nào, song le;
Kha không thể xóa mờ h́nh ảnh
quê hương, bung xung với nội
tại, xô anh vào con đường t́nh
âm nhạc, anh sáng tác liên tục,
măi năm 2004 sau chuyến về thăm
quê Việt Nam khởi từ đó anh viết
nhạc t́nh yêu và t́nh quê hương
nhiều hơn. Song hành với nhạc
anh c̣n sáng tác thơ cũng đượm
một sắc màu. Thơ nhạc cùng một
tạng thể. Bài thơ
Anh Sẽ Về được
Nguyễn Hữu Nghiă phổ nhạc; bài
nhạc đắc ư của cả hai tác giả.
Khê Kinh Kha cảm hóa cả hai
luồng tư tưởng đó, từ vai tṛ
“nghiệp dư” mà không ngờ nó trở
nên “chuyên nghiệp” có thừa. Tâm
hồn anh sung măn khởi từ đó.
Thời điểm 1965 đến 1968 phong
trào âm nhạc Việt Nam mang tính
chất “phản chiến” (anti-war)
nhưng với Khê Kinh Kha không
phải là kẻ đứng ngoài cuộc
chiến, anh vốn nặng ḷng với tổ
quốc, anh dùng âm nhạc ca lên
nỗi thống khổ quê hương, muôn
đời là máu lửa, là nước mắt anh
gián tiếp kêu gào hai chữ phản
chiến không nên lời, như bài
“Tôi Vẫn Mơ Về” rồi bài
“Việt Nam
Khúc” đó là những nhạc khúc như
nhắn gởi sự đau thương của ḿnh
đối với quê nhà; lời nhạc bi
thiết:
“dù cho hôm nay sống trong nỗi
nhớ
nhưng trong tôi vẫn rộn ràng một
giống rồng tiên”.
(Vẫn Kêu Hùng Làm Người ViệtNam)
“mơ trở về nơi dấu yêu của mùa
trăng sáng với câu ḥ
tôi vẫn mơ về về quê cũ dưới
hiên nhà ru trong t́nh non sông”
(Tôi Vẫn Mơ Về)
Với t́nh người, Khê Kinh Kha qúa
nhức nhối, anh nhạy cảm, bộc
bạch với người em, người em ở
đây là những người em gái quê
hương chứ không phải người t́nh
của lứa đôi. T́nh anh chất đầy
trong “Sầu Khúc” âm điệu buồn:
“ khi bước chân ta về
lạnh lùng sương rơi
trên tóc rối
đêm xót xa môi cườI
một lời vu vơ trong sương khói “
Với t́nh mẹ anh nhắc nhở nhiều
lần trong thơ lẫn trong nhạc, mẹ
là tâm tưởng không bao giờ nhạt
phai giữa nhạc và thơ; v́ vậy
cái h́nh ảnh Mẹ, Em và Quê hương
là ba đơn vị cốt tủy, ba ḍng lệ
chảy không bao giờ nguôi trong
nhạc của Khê. Năm anh về thăm
quê, đạp chân lên đất mẹ, ḍng
chảy của anh không ngừng rơi,
tim anh co lại, một quê hương
ngấn lệ. CD Ngủ Đi Em là những
bản t́nh ca cho quê hương và bài
T́nh C̣n Mưa Bay là khúc biệt ly
của anh.
Những bài ca xuất phát từ năm
2004 cho đến nay vẫn một mực
ngợi ca t́nh yêu, yêu tất cả
những ǵ quê hương có và những
ǵ có yêu thương. Ca khúc
T́nh
Sầu Hoàng Ngọc không phải nói
lên t́nh yêu lứa đôi mà nói lên
cái t́nh SàiG̣n như một thời huy
hoàng, cái trân qúi của Ḥn Ngọc
Viễn Đông vậy.
Những ca khúc anh sáng tác trước
đây; hơn hai thập niên lần lượt
phát hành và tŕnh diễn qua
những giọng ca tên tuổi Thanh
thúy, Sĩ Phú, Mai Hương như
Di
Chúc Cho Con (Thanh Thúy),
Nỗi
Niềm (Sĩ Phú) Làm Sao Quên Được
(Duy Quang). Thính giả từ đó
biết đến Khê Kinh Kha. Gần đây
những t́nh ca KKK đă xâm lấn thị
trường khán thính giả trong nước
cũng như hải ngoại nhờ những
giọng ca trẻ truyền cảm, ăn nhịp
với nhạc của Khê; đáng kể với
những giọng ca mượt mà của Quỳnh
Lan, Diệu Hiền, trầm ấm của Xuân
Phú, Hoàng Quân đă đem lại thành
công cho tác giả lẫn người ca.
Khê soạn nhạc, viết thơ trong
một tâm hồn khoáng đạt, không
ảnh hưởng bởi phong trào hay hệ
lụy giáo phái, ngay từ thuở đối
đầu với cuộc chiến hay ra hải
ngoại rọc ṛng không thấy một
dấu tích ngoại giới xen vào
trong nhạc thơ của anh. Nh́n vóc
dáng của Khê Kinh Kha không ai
thấy cái vỏ “làm dáng văn nghệ”
của anh, anh không cần phải có
cặp kinh đồi mồi rộng khung như
TCS, là đà như một số nhạc sĩ
tài hoa khác, trông sao sao. Anh
sống đơn giản, anh nh́n đời với
đôi mắt vô tư, cái “đỏm
dáng” không làm nên nổi bài ca.
Thực như thế !
Khê rất thô sơ mà hồn anh rất
dồi dào. Cái hay của một người
nghệ sĩ, nói chung, toát ra ở cái
chỗ đó.
“mẹ ngồi ru trong đêm
mưa hắt hiu qua ḷng
lời mẹ ru qua đêm
sông núi hiu hiu buồn …”
(Một Đời Me Ru Con)
Lời nhạc nhẹ nhàng, thanh cao
cọng với tiếng ca ngọt ngào
quyện vào nhau làm cho ca khúc
đi vào “bộ nhớ” một cách dễ
dàng, bởi nhạc anh chú trọng tiết
điệu du dương, nhẹ nhàng, chậm
rải. Anh thường gieo nhạc ở thể
Blues, slow nhẹ (2/4) hoặc
Boston (3/4) cho nên nhạc của
Khê trước sau là nhạc dịu, đẩy
đưa đôi khi làm cho người nghe
có một hoài nghi ,lai lai nhạc
TCS hoặc Ngô Thụy Miên,
nhưng
nói như thế có tính cách vơ đoán
và yếm thế cho Khê Kinh Kha.
Ngoài ra anh c̣n sáng tác những
t́nh khúc mạnh, ào ạt như thể
Jazz, Blue Rock nhạc da
đen, chẳng hạn ca khúc
Nụ Quỳnh
Lan và Có Lẽ Anh Yêu Em âm điệu
mạnh làm người nghe rơi vào cảm
giác chơi vơi, nửa vời, đó là một
sáng tạo mà anh muốn t́m thấy
trong âm nhạc của anh, cũng như
Phạm Duy đă t́m thấy nhạc ḿnh
trong dân ca miền núi, ca dao,
ḥ vè.. Đó là một thử nghiệm khá
thành công. Ngày nay Khê Kinh
Kha cũng muốn làm như thế từ
điệu nhạc mạnh sang điệu nhẹ của
nhạc Việt Nam.
Khê có một cái hay là biết dụng
công âm nhạc cho lời nhạc mạch
lạc, nhờ cái tạo vần luân chuyển
đan vào nhau tạo cho nhạc có sắc
thái mới lạ. Đó cũng là kỹ thuật
người viết nhạc. T́nh ca
V́ Em
Hà Nội Yêu hoặc
T́nh Thu Yếu
Đuối nghe một hai lần người nghe
nhại lại dễ dàng. Khê có lần tâm
sự: - những ca khúc của tôi
chứa đựng quê hương và t́nh
người, lời nhạc, nhạc điệu, ca từ
thông thường, b́nh dân đưa âm
nhạc đến gần với đại chúng. Nhạc
KKK hiện thực miêu tả cực độ
t́nh người, t́nh mây nước trăng
sao của đất nước nhiều hơn những
chữ nghiă trừu tượng khó hiểu,
không trộn thứ tạp nham vào thơ
với nhạc, anh cho đó là kịch
điệu (drama queen). Ca từ dùng
trong nhạc của Khê là lời ca
thán ẩn tàng trong nhạc, nỗi niềm
mơ ước chung của mọi người.
T́nh của Khê Kinh Kha là thứ
t́nh đầy đủ cho người và cho
đời. V́ vậy nhạc, thơ của Khê
thường nhắc đến EM, đôi khi chữ
Em là cớ để mượn ngôi thứ nhất
là Tôi thay vào và có khi không
c̣n tính chất nhân dáng cụ thể.
Chữ Em trong nhạc và thơ của Khê
là một “concept” ư niệm về t́nh
hoài hương, t́nh hiếu đạo lễ
nghiă, chẳng qua Khê Kinh Kha
không muốn nói huỵch toẹt là
“Ta-Yêu-Em” nhưng đành phải cài
vào để nói lên cái tâm thức của
ḿnh là Tôi (self ) trong cái
t́nh “quê hương là người đó”
(Thơ Du Tử Lê).
Nói tóm lại; nhạc thơ của Khê
Kinh Kha được coi như một thứ
nghệ thuật, một lư giải vừa nội
tại vừa khách quan tiềm ẩn trong
ḷng “cái tôi” của Khê Kinh
Kha. Anh vận dụng ngôn ngữ cũng
như ca từ tất cả biểu tượng một
triết lư nhân sinh thời thượng
như một hiện tượng mới cho anh.
Những ḍng thơ nhạc của KKK đọc
lên hát lên ta cảm nhận sự tự
do, buông thả không vướng bận
bất kỳ một ngoại quan nào để
được thoát tục đi vào cơi hư vô.
Đó là thi nhạc của một người
nghệ sĩ đa dạng.
Mong sao sự
sáng tạo nghệ thuật này có chỗ
đứng riêng của nó như mọi người
đă có ./.
VƠ CÔNG LIÊM (chestemere tiết
sươnggiáng khôngtám)
trang vơ công
liêm
art2all.net