vơ công liêm


ĐÔNG TUYẾT

tuyết chém treo ngành tôi đau buốt
bằng thanh kiếm sa-mu-rai đời minh trị thiên hoàng
vô thể một thời thất sủng với thất cơ
đêm trắng
biến tôi thành ku-klux-klan trùm khăn mũ chụp khoét mắt sâu
vết thương rỉ máu
giữa giờ tứ ly hoa gạo nở
tôi nghe trong tôi một tuyệt vọng bất ngờ
khoảnh đời ôi mênh mông
nải chuối vàng bất lực
đông phương sương mờ hương khói tàn khi mô
con ốc sên bất lực
lủi thủi đi về miền đông cực lạc nơi không có mặt trời
tôi cầu siêu tôi :
những viên đá xanh là lệ ṃn qua bao thế kỷ
lặng lẽ nghe kinh nằm lịm giữa trời mê tiền kiếp
đông tuyết
những đám mây không bờ bến trôi măi ngàn năm
nằm dài trên đống lửa vô ngôn phần phật cháy
linh hồn tôi đói ră
con chó dại đi hoang
vũ trụ quay cuồng đao phủ thủ một thời thất thế với thất kinh
kinh dị hoảng
tôi trốn vào vực thẳm
một mùa đông tuyết rụng
ṿ rượu trắng chao nghiêng
trên bực thềm tội lỗi
bằng chén đắng cưu mang
ôi mầu nhiệm một đời cô độc trắng:
núi là tiếng hú dài vô tận số sát-na
biển là thời gian đắm ch́m muôn vạn dặm
chim chờ trên ngọn khô ngắc ngoải một đời trôi
tôi ôm đau khổ chạy hoang mang
đông tuyết
bạc trắng lửa hồng

đêm đốt tiếng thở như lời kinh sám hối:
một thời thu phong một đời phong thu ./.


VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab. noel 2012)

 

 

trang vơ công liêm

art2all.net