|
võ công liêm
GHỀNH
ở đất người lại nhớ đất ta vườn chuối xanh non rờm bóng mát biển xa rừng biển nhớ rừng ơi những ngọn sóng xô bờ ru đời thân nhược tiểu biết đến bao giờ nắng rộ nở trăm hoa dẫu mưa có rền vỗ ghềnh đá cũ xa trăm năm trong mắt môi . em . ta . là một dải tang điền ngày vẫn nhớ mưa nắng hai mùa miền đất lạ đêm nao nao rũ bóng quan hà xa vạn dậm dưới lòng sâu nhớ con đò thừa phủ ngược dòng hương mùa hạ đỏ mạ xanh rờn cỏ dại mọc lung tung mùa chín rệu đường thẳng tắp mất luôn đường xóm vắng bụi tre um để đêm về ta nhớ nắng đục với mưa trong những ngọn sóng vỗ ngang đời vô lự gió liếm từng khúc đoạn trường ai nghe như trăn trở chết hao mòn bóng hoàng hôn chới với cõi trần gian thêm dị nghị ta xuôi miền cổ xứ tắm trăng trong mà nhớ trăng phương ấy tượng đá buồn mài mãi một đời trôi
lằng lặng trong ta chiều tím ngắt vàng rơi . vàng rơi . ôi vàng rơi...
tiếng nhạc nào lếch thếch giữa trùng khơi? ghềnh rụng theo ngọn đêm ./.
VÕ CÔNG LIÊM (los cabos. Mexico 12/8/2013)
|