vơ công liêm

 

 KA RA Ô KÊ

                                           ’Tôi đă lỡ cuộc đời tôi như tôi đă lỡ t́nh tôi yêu em’
                                                                                          (A. Tchekhov)

 

                        Hoa cúc đen - Tranh Vơ Công Liêm

 

 1.
Xóm phố vừa thoát qua cơn mưa lớn, những bụi cây bên đường tơi tả, tiếng chim hót yếu ớt, có lẽ nặng đôi cánh ướt. Đèn đường tỏa yếu, con lộ nằm lơa thể, đất giữa ḷng đường nhăo quẹt v́ mưa. Căn nhà của đám ’ăn chơi’ ụp trong bóng đêm, thu nhỏ lại. Thiết kế nội ngoại thất mang vóc dáng chùa miếu Á đông. Cửa gỗ chạm trổ công phu, đẩy cửa bước vào thấy ngay chiếc lồng đèn giấy màu máu treo chánh giữa căn nhà. Gian chính là nơi ẩm thực của gia chủ và thân nhân. Nền ván tre dát mỏng chạy suốt từ trước ra sau, màu vàng chanh, nền ván trải thảm hoa đặc lên một bàn gỗ thấp chân lùn màu đậm đen bóng láng có khảm xà-cừ, chuông vuông chừng thước tây, xung quanh bàn thả những chiếc gối lớn may bằng vải thô màu lam, màu nâu sậm, rải rác trên bàn đầy những ly chén trà rượu, kiểu thức là một trà thất; gió ở ngoài ào vào làm cho màn sáo chao động, vách bên hữu treo một bức thủy thái họa vẽ sen hồng, lộng kính trông trang nhă, dưới bức tranh kê một chiếc độc b́nh giả cổ tọa trên cái đôn đá đục theo dạng Champa, vách bên tả dàn dựng một hệ thống truyền h́nh và âm thanh hiện đại. Bài trí nội thất giản đơn mang tính chất tŕnh diễn của người tu học. Thế mà trông đă choáng ngợp, Đông Tây lẫn lộn, khó mà có một tâm hồn thanh tịnh ở chốn nầy. Ngôi nhà đang đợi chủ về.

Khách nhân nh́n trời đêm, mát dịu sau cơn mưa, trên cao lấp lánh sao, bờ bụi nằm yên v́ mới tắm mát, trước cổng nhà gia chủ cho trồng hai bụi lá ngà, đêm đục mà vẫn thấy được đường sóng của tre. Ngọn đèn đường cách khoảng chừng chục thước đổ xuống một thứ ánh sáng mệt mỏi, trông không vui. –nghe ǵ không? Ông đang đứng giữa băi đời nhiễu nhương, một xă hội ruồi muỗi, cóc nhái tạp bà lù. – Không; tôi đang chờ một ngày mai tươi sáng hơn. – Không có đâu, thối tha lắm, về đi. –Không; tôi đến để thấy thực hư cuộc đời. Ôi! đời vốn u mê, ngu xuẩn sao lại muốn thấy? Bọn chúng là những con sâu mọt, ăn bám xă hội, có c̣n nhớ tác giả ’Quần đảo Gulag’ bị qui tội ăn bám xă hội mà cầm tù không? quên rồi sao! Nhưng bọn chúng vẫn thế, vẫn vô tội. Về đi!. 

Khách nhân rùng ḿnh đứng đợi xem cảnh đời có thực như thế không hay đây là chuyện thị phi làm xáo trộn tâm tư; nảy trong đầu câu thơ xa :

Em nhặt những tàn hoa rụng bỏ
Đắp vào đời qua mối t́nh si
Trăng nhấp nhô
Lá trong vườn uốn ḿnh trên đá vỡ
Đợi đêm lên thân xác em
Làm t́nh
Căn nhà cổ ngập tiếng
Dă man!

 

 

2.
Lệ nằm sóng soải trên giường, chiếc áo ngủ mỏng để lộ đôi vú trắng nơn, trời chỉ cho Lệ cái vốn tầm thường, nhỏ nhen ấy mà đủ để sống giữa cảnh đời hỗn mang hôm nay. Nàng nghe tiếng lá bàng rơi ngoài cửa, mới nhớ ra là mùa thu, ở đây mùa thu chỉ đến với cây bàng lá đỏ, trái vàng chua chát, một đặc chất tự măn của cây bàng và của Lệ. Nhưng trời lại chêm vô Lệ tiếng nói ngọt để đủ xoa diụ cuộc đời đang là những tảng đá lăn ngược. Nàng mỉm cười trong gương, bước vào buồng tắm nh́n lại châu thân, nguyên vẹn h́nh hài, không sức mẻ. Lệ đă có một cuộc t́nh lỡ dỡ sau chiến tranh nhưng không phải v́ thế mà bỏ cuộc, nàng tự tin và đứng dậy trong cảnh khốn cùng. Có những lúc chơi vơi trước gió, ngáp gió để sống, nhờ thế mà làm quen được chốn đô hội, gần gũi với ngang trái, biết thế nào cửa quan, cửa dân, cuộn chung vào đám bụi mù. Phương chi; người xưa đă nói : ’một trăm lần nghe không bằng một lần thấy’ Huệ Năng cũng nói thế ’Sống để nhận thấy’ Lệ chua xót đời như chính ḿnh chua xót. Nhưng Lệ chấp nhận để được an tâm.

- Cô là gái trinh nữ. Tôi mua cô. Đại gia nói.

Trong bóng tối mập mờ nàng cười những thằng người ngu xuẩn, chỉ biết lấy tiền người ta, ném tiền vào người ta, Lệ nghe những tiếng cười mọi rợ như những con vật cấu xé miếng mồi ở cơi ngoài kia ; Lệ đứng dậy, đổi một CD khác, lời nhạc tuôn ra, Lệ thấy mấy cái mồm đua nhau nhả khói, núc cạn, thở ́ ạch, ôm đầm trong tiếng nhạc reo vui.

- Tôi không là gái trinh nữ. Ông đừng nghĩ thế. Ông nên giúp tôi hơn là mua tôi. Lệ nói.

Trong căn nhà của ‘trà thất dưới trăng thu’ đă đồng hóa không c̣n phẩm trật, không c̣n t́nh nghĩa, người ta đang dự ngày hội hóa trang. Khách nhân hóa trang hiệp sĩ của đất Phù Tang. Không ai nhận ra mặt thực. Lệ nhận ra từng nhân vật một dù dưới h́nh thức nào. Nàng hát bằng những giọt nước mắt khô. Nàng ôm bóng đêm để tự sát. Nàng uống bằng những hạt lệ nḥa. Lệ bỏ chạy và trốn vào bóng đêm giữa trời về sáng.

Trong căn nhà xây theo kiểu đền miếu toàn là chất liệu giả cổ, cái thời mà người ta yêu thích cái ǵ đă cũ ; ‘đau đớn thay phận đàn bà’ nhưng trong đám tạp nham đó không ai biết Lệ xuất xứ từ đâu. Bởi họ là những người chơi đồ sành sứ giả…không c̣n là ngoạn mục.
 


3.
Từ đó Lệ giải nghệ và đi về một nơi chốn xa xăm, để thấy lại ḿnh qua những chặn đường đối diện với đời. Giờ đây Lệ không c̣n thanh tao như ngày xưa, nàng ngồi trên ghế xích đu nh́n về cuối chân trời, sợi tóc màu nâu dán lên gương mặt nàng như báo hiệu, Lệ ôm ṿng ngực, gió phương Đông thổi tới nhẹ nhàng, phản mùi thơm của hoa cúc, hoa huệ, hoa trà, hoa lư mọc quanh khu vườn nàng đang ở. Không xa, nàng nghe rơ tiếng sóng vỗ của biển. Lệ bỗng nhớ khách nhân, hóa trang kiếm khách Phù Tang của bữa nào. Tên ǵ ? Ở đâu ? mà có mặt đêm hôm ấy. –tôi đă thấy rơ dung nhan người. Tại sao phải nhập chung trong đám bụi mờ ? Lệ hồi cố như một mong đợi bởi khách nhân, người có một cái ǵ khác lạ và lôi cuốn. H́nh như khách nhân cũng là kẻ âm thầm và lẻ loi. Những ǵ Lệ nghĩ đều xa vời thực tế, không bao giờ có thực , nàng đốt ư nghĩ đó trong nỗi tuyệt vọng. Lệ th́ thầm và nuốt vội dư âm : 

… cứ mỗi t́nh yêu
lại có một con đường
để nhớ đêm đi qua một ḿnh
sao chịu nổi
đời t́nh nhân làm khóc những ngôi sao
(Đỗ Qúi Toàn)

Trọng ngồi một ḿnh giữa buổi hoàng hôn nhớ về phương xa có một người mang tên Lệ làm ca kỹ cho một hộp đêm nọ ở nơi mà Trọng sinh ra và lớn lên. Giờ đây chỉ c̣n lại trong tâm tưởng. Tính ra nàng bây giờ cũng sắp tới 40. Không biết nàng có nhớ đêm hóa trang của một người với trang y hiệp khách đất Phù Tang ?.

VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab. cuối 1/2013)

 

art2all.net