|
VƠ CÔNG LIÊM KHUÔN MẶT
Chúng ta đánh mất một cuộc t́nh không then cài cửa đóng mặt nạ sân khấu chiều nay làm nhát gan em
Đôi khi ta cảm nhận được sự đau đớn kéo dài như lưỡi dao cứa ngọt ngào dù dưới dạng thức nào em đă yêu bởi những vụng dại đeo đuổi quanh năm xô trái tim ta căn nhà hoang vắng ngập bóng tối lời mời gọi chận âm thầm làm thế đứng hôm nay một khế ước không nhiệm kỳ nơi em . nụ hôn sẽ nhen lên ngọn lửa từ đó
Những dấu chảy trên môi trên mắt trên thân thể em rớt xuống vùng sa mạc hoang vu nơi chờ đợi những cơn mưa bất chợt hứa hẹn miền đất hứa nhục thể em trắng trợn trải lên mái tóc huyền hoặc mà ḍng nước đă đến tự bao giờ trên cánh đồng cỏ khô mầu nhiệm hơi thở em mượt mà cần thiết nơi một lần . em đắm dưới trăng say . ôi ! thể tính của t́nh yêu của năm tháng làm nơi trú ẩn bàn tay xúc phạm một lần trên thân thể ướt mịn ḍng mực tím những phạm trù giới hạn chua cay
Chim trên ngọn khô đang chờ chực ta suối róc rách chảy thử thách ta hiện hữu trở lại
ḍng sông đen nơi dấu vết đi qua ngọn nến cháy lên những nụ hoa hàm chứa lời dụ dổ t́nh yêu mất dấu ? dẫu có lơa thể với trăng sao hôm nay đôi mộng ủ em phát tuôn cơn hồng thủy đủ nhen nhúm một cuộc t́nh dă sử hoang sơ tôi và em không gian úp mặt khóc thời gian đuối đam mê mặt trời xoáy vào vũng cạn cơn lốc cuốn đi luôn một ngày rất trừu tượng yêu em nơi đă che giọt lệ chảy nơi đă cho chúng ḿnh ẩn náu căn nhà hoang vắng ngập bóng tối lời mời gọi chỉ có nguyệt trở về đêm nay nhem nhúa thêm lây
Ở cuối ghềnh ngọn lửa bùng cháy chờ đợi cuộc t́nh mang dấu ấn của bọt biển đọng lại trên môi trắng xóa đánh dấu ngày tháng đă chia xa không những chỉ riêng em ...
Vơ Công Liêm tuspan.veracruz.9/07
|