VÕ CÔNG LIÊM
NGUYỆT THỰC
gởi: em CàMâu
em dung nhan mùa hạ nở
trong tay mềm nhung nhớ mắt nâu thơm
ấp vào trái tim khô
màu thời gian quét ngang tầm ảo tưởng
nắng hấp hối trong mắt ngọc xa vời
ta chơi vơi một thời rất cổ sơ
phiến đá buồn trăng treo
em là gió ngút ngàn mây đứng đợi
trong tay ngà
ta níu đôi vú em ở lại
gió rít
tàn cơn mê
nuốt ực tiếng khóc khô đậu giữa trời hoàng hôn cỏ úa
dang tay vuốt ngực thở
biển gầm
con sóng vỗ phôi pha chiều đứng bóng tắt đèn lên vũng đời còn lại
tôi ghì những đám cháy lẻ loi
trong thân thể nhiệt đới phì nhiêu ơn sủng ái
sông êm
trôi theo dĩ vãng về cuối miền cỏ mướt chân không
màu hạ trắng mắt nhung em sống thực
xóa những vết nhăn quá khứ men nồng
tự hồi nào?em có hay
lên mảng đời còn lại
lốm đốm vì sao đêm không dấu tích như băng trường tình em vô ngại
tiếng hú sâu hoáy
giữa sa mạc hoang tàn
tôi sợ tôi hiếp dâm em bằng mắt không chừng mực
lên cơ thể của loài hoa vô nhiễm…
trong võng mô nhá nhem em hiện hữu
bằng lời kinh sám hối đêm nguyệt thực giao hoan ./.
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.mưathángsáu 2010)