vơ công liêm

 

 

 

NHỚ HUẾ XƯA
 

 

 

lá vàng bay trên mùa đă cũ
màu tàn phai năm tháng phôi pha

xuân . mai tứ qúi
hạ . sen hồng thắm
thu . cúc đại đóa
đông . hoa thầu đâu
bốn mùa chao nghiêng thành phố huế
những con đường quen đi lại lắm lần
áo tím xưa
che vành nón
trắng nơn nà
gió thổi ngang
mưa qua cầu mưa dầm tháng chín
mềm đôi chân một thoáng mơ phai
cửa thành kép kín chờ trăng rụng
đuổi bóng liêu trai chín đỉnh đồng
em . úp ḿnh bên song cửa
tôi . thèm khát như chiêm bao
những nhánh rong khô trời kỷ niệm
dọc bờ an cựu bóng giai nhân
đạm lục màu hoa đổ xuống vai
tôi . bỏ cuộc chơi hoang phế một thời
để đưa em vào mộng
nơi mặt trời ngủ quên
cho hồn thao thức nhớ
đủ để lăng quên đời
huế . của tôi một huế xưa
năm tháng mỏi gối qùy ṃn
cổng trường vôi tím*
những buổi trưa nứt bóng
chiều vỹ dạ vu vơ
trăng thương bạc mơ màng
trong tay mềm yêu dấu
vẫn nhớ một lời thơ
trăng thanh gió mát là tương thức
đèn hiu hắt chảy theo ḍng lệ
một sớm hôm nào nhớ cố hương
mắt lệ trùng khơi mắt lệ chảy
đoạn trường con nước vẫn lênh đênh
những khoảnh khắc chợt nghĩ t́nh xa mặt . bật một tiếng cười héo hon
tôi . nhập đồng vào hồn em trong mắt nhớ mông lung trăng mới mọc
màu kỷ niệm màu huyền hoặc . mộng mị với chơi vơi
thuở đời xưa . nguyễn du trầm ḿnh trong tư thế miên man
của hồi chuông thiên mụ canh gà thọ xương . ôi thi nhân **
măi tới ngàn năm trăng mới hay . người về đó đến bao giờ
cho mật ngọt chín vùi . cho đêm hẹn ḥ . giữa trời bảng lảng
bóng hoàng hôn nghiêng ngửa mà chén lưu linh vẫn chưa bưa quên
những đóa sen hé nụ trao ḿnh với trăng trong nơi hồ tịnh tâm
không nghĩ ḿnh dám chạm tới bờ môi mọng ướt tuổi măng non
ngày ấy hương nguyệt quế choàng trăng lên thân thể em một sớm nào
nuốt chửng những vùng nhạy cảm không tên lên da thịt em
đêm ngă vào h́nh hài bằng hơi men c̣n thơm mùi rượu nếp
mưa da diết khóc hoài thế kỷ
những hạt lẻ loi của mùa đông
lềnh bềnh trôi theo ngày tháng
tôi . ru đêm cho em ngủ suốt canh dài
xô lệch b́nh minh vào thành phố dáng nghiêng nghiêng buồn
mưa bụi phủ phàng thành nội nhớ
chạy qua gia hội nắng đă sang ngang
tôi . rủ bóng về nơi hoang dă giạ lê nam phổ an truyền ngọc anh
ở đó chúng ta thả hồn theo trăng đập đá để nghe câu ḥ mái đẩy
cứu gió mồ côi . lang thang trời biển xá
những cơn mưa dài rêu mốc đường xưa ta đi đó
nay là vũ điệu trong bóng mờ tục lụy thuở huế xưa
huế vẫn vang vang ngày tháng cũ trên những con đường rợp bóng
mây che cho tóc chẻ gió cho mắt môi thơm ngát cho yểu điệu hồng
trong nắng trong mưa cho hối hả mùa nước dâng qua cầu đứng đợi
dưới tàn phượng nở đậu trên vai em một sáng vỉa hè nghe rạo rực
từng bước chân rời thả gót lê thê mà con tàu th́ ngơ ngác buồn nôn
khách ly hương hay t́nh ta ly hương tím chiều tắt bóng cố đô
mà nhớ con đ̣ thừa phủ thả tóc mưa bay với ḍng nước lăn tăn
để ngự b́nh trước tṛn sau méo mà ngỡ đôi nương long núc gió
cho mát mặt đất thần kinh bốn mùa là quỷ ám với giai nhân đèn điếu
tôi . đột nhập vào mắt em bằng trí nhớ bất ngờ của biển nhớ t́nh xa
đêm đă đời hột vịt lộn trên căn gác đ́u hiu mà nhớ em dễ sợ nhớ
lời ca t́nh tự hôm nào đi vào quá văng của mộng mị của hoang đường
và . tóc mây chiều lộng ngọc của ngọ môn trường tiền bến ngự văn lâu
mái cong cong nguyệt gác chênh chênh . thêm hoài niệm thuở xa xưa

tôi . nhốt em trong ngăn kéo

cho hương giang lững lờ trôi . em ./.

VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. Lễ tạ ơn. 8/10/2018).

* Tựa đề tác phẩm của Nhă Ca.
** Nguyễn Du mai táng sau lưng chùa Thiên Mụ (Huế)
# Trong bài thơ có góp nhặt một vài ư tứ của thi nhân, văn nhân và nhạc nhân. Kính báo (vcl).

 

 

art2all.net