vơ công liêm

 


 

THỜI GIAN

          

                    gởi: lan huệ sầu ai lan khô huệ héo
 
hiện tại
thương tích rướm máu
quá khứ
đen như mơm chó
tương lai
sương rơi mong manh

thể xác ṃn nhịp thở giữa bờ lau sậy một hôm nào
biển lột trần sự thật để mặt trời đứng dậy sau cơn mưa
cho dù em có nằm phơi gió cho cát phủ mây che bóng
con chim cánh bạc chầm chậm trườn vào vũng nhớ một lần
để thấy ḿnh là hạt bụi phất phơ bay không lời tha thiết gọi
tôi . úp mặt vào tội lỗi trần gian cho lưỡi dao cứa ngọt linh hồn
xin điếu thuốc ân huệ để không c̣n thấy . thương tích rướm máu
hôm nay trên những chặn đường gai góc mù u trải dài lên thành phố
em . buông lơi trên sông trôi một màu khơi trêu cho đêm đở nhớ về
tất cả những bóng h́nh vất vơ trời quá khứ nằm lịm giữa rừng mơ
thân phận lưu đày đao phủ thủ chém treo ngành . tôi . lao đầu thiêu thân
làm nhân chứng cuộc t́nh một thời chưng nhiều dị biệt . đời chỉ một lần
sự thật hôm nay hôm qua hôm mai là nước mắt chảy dài tràn lan thế kỷ
làm thân tượng đá vô ưu hứng mưa phơi gió . đen như mơm chó
tôi . gào thét tên tôi
em . mất dấu thời gian
c̣n lại ǵ ? ngoài như không vô biên biền biệt xa bay nỗi nhớ
tôi gông cùm tôi để chuộc tội những lầm lỡ vất vă làm người
em phong kín em cho t́nh miên man ngh́n trùng xa cách trở
để thời gian vô tận của sát-na buồn kinh kệ giữa trần gian
tôi . gh́ đau đớn lại
em . tràn mi mắt xưa
và . những ǵ c̣n lại là vực thẳm là tội lỗi
như lộ thảo đầu phô . sương rơi mong manh

thời gian
là nỗi chết không rời
ta bà ha tha ma
hư vô ./.

VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. 15/ 6/2018)


 

 

art2all.net