vơ công liêm

 


 

TRĂNG NHƯ LAI
 

 

tỏa hương theo gió
giữa trời tháng tư
âm giai tàn điệu
một thuở xa người
sáng thế kỷ hôm nay
trần gian là bể khổ
tôi . khêu trăng hoài niệm những tháng ngày dă man
sương gió mong manh như rèm che mắt ướt một dạo đi về
lệ chảy xuôi vai mềm
lên mắt buồn nhung nhớ
những chuyến tàu đợi trăng soi dĩ văng
ngày rũ bóng đ́u hiu trên băng tần vô cực
nơi thả tóc lang thang để tôi đưa em vào hạ
ngóng trăng như lai . như nguyệt . như tâm đa
ngắm mây điạ ngục môn . điạ ngục xà ngầu . điạ ngục hắc ám
những con tàu xuyên lục điạ không bao giờ gặp nhau dài vô tận số
em . ngũ giác đài sầu thương mấy độ trên cành nhánh mộng mơ
tôi . hôn mê giữa tuyến đường trần tục mục nát châu thân tàn phế
đêm mắt dài cú vọ nuốt chửng những hạt bụi vô ưu của mặt trời
những cụm hoa nuốt gió bay phất phơ tàn dư muôn dặm xa người
trong hang cùng ngơ hẹp điệu kèn thất thanh vút cao như trối chết
như thôi miên như sấm động thuộc điạ vùng trăng nơi em miên man
của loài chim sâm cầm xin tế độ để buốt lạnh cờ nghê bóng quyện
trăng nguyệt dư trắng nơn nà đợi mùa thu tới cho hoa lợn nở
nhắp chén phí thủy giữa ḍng hương núi ngự cho đêm thu ôm lá
chuông thu không không nhả mà chuông chùa thiên nhỏ giọt t́nh tan
tôi đưa em vào trừu tượng không gian hương khói một thời a la phạ ha
huyền hoặc lên bốn cửa thành
mặt trời liếm láp làn mi
cho mắt môi xanh biếc
cho cỏ non yêu dấu
cho t́nh tự khâu đêm
và . ngực cuốn rèm the
tôi hóa thân thuồng luồng thèm nắng giữa mùa đông
em là tiếng chày ḱnh giữa linh hồn sầu ải bi thương
kư ức tôi sống dậy một lần như hối tiếc ăn năn sám hối
trên ngọn khô con họa mi trống ngứa cổ gáy bản t́nh ca lỡ nhở

giữa hoàng hôn chờ đợi . tôi

treo ḿnh bằng sợi tóc . em ./.

VƠ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . đầu tháng 6/2018)


 

 

 

art2all.net