võ công liêm

 

 

VƯỜN LẠNH

đêm chẻ những cành lá ngủ
hôm qua
mưa lạnh
một mình
cỏ phơi nắng mùa đông
đang dẫy chết một màu trắng xóa
em . tóc vướng vào ngực thở
mượt như thần tượng cham-pa
phơi trần trên đá
không có trăng che
xồn xồn hồn với xác
thời gian vùi quá khứ
cho bụi bặm nuốt trôi
vườn co vào lá
đá ngậm sương rung
ngoài kia tầm mắt em chờ đợi
những vũng sâu hoáy điạ ngục
vớt trong tay mầu nhiệm
xanh vườn lạnh đêm qua
nhặt những trái chín hối hả
rụng xuống đời vô ưu
đưa em vào huyền thoại
để thấy mặt trời ngủ yên trong võng nhớ
vết sẹo ngày nào loang lỗ dung nhan
là màu hoàng thổ quê hương đó
tiếng khoan tiếng nhặt lời ai oán
khói là sóng
máu là sông
xương là núi
tôi . vùi dập đời tôi
trong hang cùng ngõ cụt
giữa rừng thiêng nước độc
treo mình trên ngọn khô
ngứa cổ gáy vu vơ
chim chết với trời đen ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. Cuối 8/2018)

 

art2all.net