VƠ HUY ÁNH

 

Giấc Mơ Của Một Đời Người

 

CHIÊM BÁI THÁNH TÍCH PHẬT GIÁO

 

ẤN ĐỘ - NAPAL

 

 

 

PHẦN 2

VARANASI −THÀNH PHỐ CỦA ÁNH SÁNG

Ghat tại Varanasi  (Ảnh: Huy Ánh)


          Chúng tôi rời Vườn Lộc Uyển (Sarnath) khoảng 5h30 khi nắng chiều đă tắt, xe đang hướng về trung tâm thành phố Varanasi. Tôi thật an nhàn trên xe để ngắm phố xá, ngắm ḍng người ngược xuôi, quan sát và một chút cảm nhận giao thông giờ tan tầm ở một thành phố xứ Ấn đông đúc các loại phương tiện: xe hơi, xe tải, xe máy, xe tuk tuk, xe lôi... chen chúc nhau. Những hoạt động kinh doanh đủ loại diễn ra giữa “mặt tiền” con đường, những ánh đèn bảng hiệu vừa sáng lên bên ánh đèn đường. Bên lề đường, những xe hàng rong được bày bán, đâu đó như thấy ở quê nhà.

Khoảng tầm 30 phút, xe đoàn chúng tôi đă dừng ở điểm băi xe tuk tuk. Hướng dẫn viên nói rằng chúng tôi sẽ đi xe tuk tuk để cảm nhận về phương tiện lư thú này. Qua khoảng trống “ô cửa” xe, cho tôi một cái nh́n thật gần những ḍng xe san sát qua lại, tới lui, quay đầu hối hả.., trông chúng như những ḍng nước chảy vào chỗ trũng mà tôi đă quen ở Việt Nam; rồi chúng cũng cho tôi một cái nghe thật rơ với những tiếng c̣i xe không dứt, inh ỏi, có lẽ người Ấn đă quen những âm thanh này từ lúc mới sinh ra. Thế nhưng, trong sự ồn ào khủng khiếp, sự hỗn loạn ấy, họ vẫn giữ thái độ thản nhiên.

Sau 30 phút dạo phố bằng xe tuk tuk, xe dừng ở một con hẻm nhỏ dưới ánh đèn đường hắt hiu, từ đây chúng tôi sẽ di chuyển trên đôi chân của ḿnh để đến một bến sông Hằng nằm ở trung tâm gọi là Dashashwamedh Ghat để xem lễ Ganga aarti – một lễ hội tôn giáo Hindu được tổ chức khoảng 7 giờ tối hằng đêm. Chúng tôi đi vào con đường chính của phố đi bộ, đi thật nhanh, những cảm nhận quanh tôi cũng thật nhanh, thật nhộn nhịp cùng những ḍng người tham dự lễ hội, những du khách. Những ánh đèn hắt ra từ những dăy phố bán vải vóc, khăn choàng, những cửa hàng lưu niệm, cửa hàng ăn… những lời mời gọi vọng ra từ đây. Khi đi tới khu phố đèn sáng trưng, màu sắc lung linh gồm nhiều cửa hàng trưng bày vải, khăn, đồ may mặc, tôi chợt nhớ về chợ vải Soái Ḱnh Lâm ở Quận 5, Sài G̣n mà ngày xưa tôi đă từng qua đấy đôi lần. Những hàng ăn trong nhà, dưới phố luôn tấp nập người xếp hàng chờ đợi, người đứng thưởng thức món ăn đường phố tại chỗ… Âm thanh lời kinh - nhạc âm vang từ lễ hội đă được nghe từ xa vọng lại. Chúng tôi tiến gần đến “Ghat” (*), nh́n thấy hàng ngàn người đứng chen chúc nhau trên các bậc thềm, trên những con thuyền ở dưới sông - họ là những người tham dự lễ với ṿng nến hoa trên tay, hay là những người khách viếng xem. Chúng tôi len lỏi vào đám đông t́m vị trí để quan sát, có vị trí cao hơn với tầm nh́n bao quát và xem rơ toàn cảnh là căn gác, chỗ này thu phí 100 Rupee (30 ngàn đồng Việt) cho một người. Đài lễ hướng về sông Hằng với 5 vị đạo sĩ trẻ thực hiện nghi lễ cúng bái tôn kính, tạ ơn với nữ thần sông Hằng, trên tay họ là những ṿng lửa, ṿng nhang, ṿng khói; họ uyển chuyển trong điệu múa, trong tiếng kinh ngân vang. Cảnh tượng thật lung linh, nhịp nhàng, ngọn lửa sáng huyền diệu đă tỏa sáng lên trên gương mặt, lên thân thể, toát lên sự thánh thiện, uy nghi, mạnh mẽ, thần thái tuyệt đẹp của người đạo sĩ. Buổi lễ thật tráng lệ trên ḍng sông Hằng thiêng liêng.

 

Lễ hội Ánh sáng trên sông Hằng tại Varanasi  (Ảnh: Huy Ánh)

Ngày đầu tiên của hành tŕnh xứ Ấn thật dài, từ sân bay TSN lúc 0h00, trải qua hai chuyến bay, qua hai khoảng thời gian chờ đợi trước khi máy bay cất cánh… chúng tôi đă được chiêm bái vườn Lộc Uyển, được xem lễ hội của tôn giáo Hindu. Một ngày đă kết thúc vào lúc 20h30 (giờ địa phương) tại khách sạn đầu tiên Primeland Hotel với buổi tối buffet chay thật nhẹ nhàng. Những giờ chờ đợi của một ngày dài được xua tan với những h́nh ảnh linh thiêng, sống động lưu tại trong tâm, cho ta cảm giác thời gian thật ngắn. Khép lại ngày b́nh yên để b́nh minh ngày mới trên sông Hằng chào đón chúng tôi.

Tôi đă từng xem những thước phim về b́nh minh trên sông Hằng tuyệt đẹp, nên tôi thật háo hức đón nhận cảnh tượng này. Trời mới hửng sáng, xe đưa chúng tôi đến phố đi bộ giống như điểm chúng tôi đến tối hôm qua. Không khí buổi sớm thật trong lành, lượng người lưu thông ít đi nên cũng nhanh chóng mươi phút đi bộ chúng tôi đă đến bờ sông, cũng là Ghat trung tâm. 

 

Các thành viên chụp h́nh lưu niệm trên sông Hằng  (Ảnh: Lê Ngọc Ngân)

Chúng tôi bước lên thuyền (ghe) máy, một cô gái đă nhanh chóng mời chào dĩa hoa nến, với giá 20 Rupee (6 ngàn VND) cho một dĩa, chúng tôi cũng mua vài đèn hoa này thả trôi trên ḍng sông, gửi vào sông thiêng lời nguyện cầu b́nh an.

 

Mặt trời lúc b́nh minh trên sông Hằng  (Ảnh: Huy Ánh)

Sáu giờ sáng, thuyền rời bến di chuyển hướng ra giữa ḍng sông, chạy về hướng nam, chúng tôi ngắm nh́n thành phố cổ Varanasi với những đền thờ, những Ghat trong hừng sáng ngày mới dưới bầu trời quang đăng. Mỗi Ghat là một câu chuyện lịch sử đan xen thần thoại, những vị thần Shiva, thần Vishnu của Hindu giáo.

 

Khung cảnh b́nh minh trên sông Hằng  (Ảnh: Huy Ánh)

Vài phút sau, nh́n về phía cồn cát hướng đằng đông xuất hiện vùng trời ửng đỏ, mặt trời nhô lên qua những hàng cây xa tít, một khoảng trống mênh mông. Đây là một cảnh tượng thật đẹp mà tôi chưa bao giờ chứng kiến: một ánh sáng huy hoàng không ngôn từ nào tả xiết, mặt trời từ từ lớn dần, thật to, đỏ rực mà lần đầu tôi thấy mặt trời vĩ đại như thế. Trên ḍng sông tràn ngập ánh sáng, một vệt hồng đỏ phản chiếu nhấp nhô, nhảy múa trên ḍng sông; những chiếc thuyền đi ngược, trôi xuôi. Trên cồn cát, những chiếc thuyền nằm bờ như sự chờ đợi chủ nhân dạo chơi, thật thi vị! Một người đàn ông dắt con lạc đà có một người cưỡi trên nó, phía sau là những người đi theo, có lẽ họ chuẩn bị bộ ảnh đẹp trước b́nh minh rực rỡ.

 

Cảnh một người đang dắt lạc đà trên bờ sông  (Ảnh: Huy Ánh)

Ở phía tây, ánh mặt trời chiếu lên những tường thành đền đài cổ kính, các Ghat, các khách sạn… lung linh màu sắc, đang rọi chiếu lên những thân phận nhỏ bé của con người, lên trên ngọn lửa hỏa thiêu. Những người Hindu giáo, họ đă giữ niềm tin: “tắm trong ḍng nước thiêng của sông Hằng và thực hiện các nghi thức tang lễ để được giải thoát khỏi tội lỗi”. Họ đang ngụp lặn, chắp tay về phía mặt trời, vái lạy, khấn cầu, họ đang tắm gội thân xác, gột rửa tâm hồn. Ánh mặt trời thật đẹp, ánh phản chiếu càng đẹp hơn, phong cảnh thật thần tiên. Người Ấn cho rằng “Thành phố Varanasi được gọi là Kinh đô Ánh sáng v́ mọi người tin rằng sẽ được giải thoát khỏi bóng tối tội lỗi của họ”, trong mắt tôi nó xứng đáng được gọi như thế - một thứ ánh sáng đẹp tuyệt đẹp của mặt trời trên ḍng sông thiêng, ḥa lẫn với ánh sáng huyền diệu trong đêm từ ngọn lửa lễ hội trên sông Hằng… Ánh sáng của thần thoại, của thi ca, của âm nhạc…

 

Người Hindu tắm & cầu nguyện trên sông Hằng  (Ảnh: Huy Ánh)

Không có nhiều thời gian để cảm nhận nhiều hơn thành phố độc đáo này, để hiểu thêm những ǵ nhà văn Mark Twain (1897) đă viết: "...Varanasi older than history, older than tradition, older even than legend, and looks twice as old as all of them put together" – Tạm dịch: “…Varanasi xưa hơn lịch sử, cổ hơn truyền thống, cũ hơn cả huyền thoại và tuổi của nó gấp đôi tất cả những thứ vừa kể cộng lại”. Varanasi đă đọng lại trong tôi một thứ ánh sáng thật đẹp, sẽ thắp sáng những ngày kế tiếp của cuộc hành tŕnh trên xứ Ấn.

 

____________

Chú thích

* Ghat là những bậc thềm đá bên bờ sông Hằng, Ghat cũng có nghĩa là “nấc thang dẫn xuống ḍng nước thánh”

* Varanasi c̣n được gọi là Banaras (Bà la nại), là một thành phố linh thiêng cổ xưa dành cho người theo đạo Hindu nằm ở phía bắc Ấn Độ trên bờ phía tây sông Hằng. Nó có một quá khứ vĩ đại từ thế kỷ 11 trước Công nguyên. Được coi là thủ đô tinh thần của Ấn Độ, thành phố này thu hút những người hành hương theo đạo Hindu tắm trong ḍng nước thiêng của sông Hằng và thực hiện các nghi thức tang lễ để được giải thoát khỏi tội lỗi. Varanasi gần như đồng nghĩa với sông Hằng. Là thành phố sống lâu đời nhất, đây là một trong bảy thành phố linh thiêng của Ấn Độ giáo. Các ngôi đền ở khắp các ngă rẽ của thành phố. Thành phố này c̣n được gọi là Kinh đô Ánh sáng v́ mọi người tin rằng sẽ được giải thoát khỏi bóng tối tội lỗi của họ. Là thành phố của Âm nhạc, Kịch nghệ và Giải trí, Banaras nổi tiếng về âm nhạc cả ca hát và nhạc cụ. Các loại thực phẩm và cách chế biến thức ăn đa dạng rất phổ biến ở Banaras. … Varanasi là nơi sinh của ba tôn giáo lớn: Ấn Độ giáo, đạo Jain (Kỳ Na giáo) và Phật giáo, tâm linh, tín ngưỡng và nghi lễ xoay quanh thành phố, khiến nơi đây được mệnh danh là thủ đô tinh thần của Ấn Độ. Người dân Varanasi nổi tiếng là những người ủng hộ Triết học Vệ đà, văn học, âm nhạc, thủ công, nghệ thuật và kiến trúc. Đây là nơi linh thiêng đối với người theo đạo Hindu, đạo Phật và đạo Hồi. Do cơ cấu kinh tế của nơi này, mọi người phụ thuộc lẫn nhau và sống ḥa thuận.

 

_______________

 

Trở về:

MỤC LỤC

PHẦN 1: VƯỜN LÔC UYỂN (SARNATH) - BA BÁU VẬT PHẬT GIÁO

Xem tiếp:

PHẦN 3: TỊNH XÁ KỲ VIÊN - VƯỜN ÔNG CẤP CÔ ĐỘC

 

 

art2all.net