Vũ Hoàng Thư

 

Buồn...
 

 


buồn là...
          t́nh về khơi khơi

tưởng đi mất biệt
          không lời về sau

buồn qua

mang tên t́nh sầu

gọi ngày thơ
          gọi câu đầu đă xa

buồn ở lại

chạy quanh nhà

ḿnh ta đón ngóng
          thật thà kéo đi

buồn dựa cột

trói xuân th́

vận gồng cơ bắp
          ta ŕ bứt dây

buồn ngặt nghẽo
          rủ đàn bầy

bủa vây thân thiết

cùng ngày kết giao

và về đêm
          giọng hư hao

buồn là bạn

cất tiếng chào cùng ta

 

 

 

 

Một thoáng

 

art2all.net