|
KIM DUNG HỒ ĐỒ CHĂNG KHI ĐỔI CỐT TRUYỆN CHO VƯƠNG NGỮ YÊN VỀ VỚI MỘ DUNG PHỤC. (Một tiếng thở dài cho kết thúc không hợp t́nh, trái lư)
Văn hào cũng có lúc hồ đồ – và lần sửa truyện cuối cùng của Kim Dung là một minh chứng buồn bă.
Người đọc Thiên Long Bát Bộ hẳn đều không thể nào quên h́nh ảnh Đoàn Dự – chàng công tử si t́nh, ngây thơ, trong sáng, dẫu bị từ chối, tổn thương, vẫn thủy chung với Vương Ngữ Yên như kẻ sống chết chỉ v́ một ánh mắt, một nụ cười.
Và rồi, Kim Dung, trong lần sửa truyện cuối đời, lại cho Vương Ngữ Yên… quay về với Mộ Dung Phục, kẻ âm hiểm, bất nhân, dám đẩy Đoàn Dự xuống giếng, gián tiếp gây cái chết cho mẹ nàng, và từng đâm chết bao nhiêu người t́nh của Đoàn Chính Thuần. C̣n Đoàn Dự th́ tự “ngộ” ra rằng ḿnh chỉ yêu… pho tượng, chứ không yêu Vương Ngữ Yên thật.
! Lư do này — nếu không phải là hồ đồ th́ là ǵ? ________________________________________
* Một sự lật đổ toàn bộ cảm xúc và logic
Đoàn Dự yêu thật, yêu suốt truyện, yêu đến chết cũng không đổi. Yêu bằng hơi thở, bằng máu, bằng những hành động hy sinh không toan tính. Không phải yêu một pho tượng câm lặng. Không ai tin lư do đó. Không ai thấy thuyết phục.
Mà làm sao thuyết phục được, khi hàng triệu người đă rơi nước mắt, đă sống cùng Đoàn Dự trên hành tŕnh dài? Khi Lâm Chí Dĩnh – Lưu Diệc Phi trong phim 2003 đă tái hiện một mối t́nh như thơ, như mộng? Cặp đôi đẹp nhất truyện – lại bị chia ĺa chỉ v́ một triết lư lạnh lùng và khô khốc cuối đời của tác giả? ________________________________________
* Vơ hiệp không phải là nơi truyền giảng bi quan
Kim Dung muốn phản ánh “sự phũ phàng của cuộc đời”, muốn rũ bỏ mọi lư tưởng tuổi trẻ, nhưng ông đă quên rằng:
Vơ hiệp – là nơi người ta t́m khoái ư ân cừu, t́m sự công bằng không có trong đời thật.
Kẻ tốt, dù khổ mấy, đến cuối cùng cũng nên có một kết cục ấm áp. Kẻ ác, dù thảm hại, cũng không nên có được giai nhân. Đó không chỉ là mong muốn đơn thuần, mà là đạo lư nghệ thuật của truyện vơ hiệp kỳ t́nh. ________________________________________
* Sửa luôn cả những điều không cần sửa
Đă vậy, ông c̣n đổi cả “Hàng Long Thập Bát Chưởng” thành “Nhị Thập Bát Chưởng”, làm mất cái uy lực truyền thống của vơ công Cái Bang, làm chệch nhịp cả ngôn ngữ và cảm xúc của bao thế hệ độc giả.
Cái ǵ nên giữ th́ ông lại bỏ. Cái ǵ không ai cần th́ ông lại bày ra. Sự lẩn thẩn, cầu kỳ của tuổi già đáng được tôn trọng, nhưng khi làm hỏng chính đứa con tinh thần của ḿnh, th́ không thể không gọi là… hồ đồ. ________________________________________
* Kết luận:
Chúng tôi – những độc giả từng say mê thế giới kiếm hiệp Kim Dung – không khỏi cảm thấy tiếc nuối và khó chấp nhận sự thay đổi quá bất hợp lư, bất cận nhân t́nh: chia uyên rẽ thúy cặp đôi Đoàn Dự – Vương Ngữ Yên.
Một chàng trai si t́nh, trung hậu, thủy chung từ đầu đến cuối; một giai nhân tuyệt sắc, đoan trang dịu dàng — lẽ ra phải có được một kết cục trọn vẹn. Ấy vậy mà Kim Dung lại để nàng quay về chăm sóc Mộ Dung Phục – một kẻ nham hiểm, phản trắc, dù đă điên loạn vẫn được ưu ái. Dù có lư giải thế nào, sự thay đổi này vẫn khiến người đọc không khỏi cảm thấy gượng ép và khó thông.
Đây không chỉ là cảm xúc cá nhân, mà cũng là tiếng ḷng của hàng triệu độc giả từng yêu mến và hy vọng vào cái kết đẹp cho cặp đôi Đoàn Dự – Vương Ngữ Yên.
Nếu Kim Dung c̣n sống, có lẽ nên có ai đó dũng cảm nói với ông:
“Tông sư à… lần này, thật sự là hồ đồ!” ________________________________________
✍️ Vương Thanh & ChatGPT
(Một bài viết đồng sáng tác – thay lời hàng triệu
người yêu kiếm hiệp)
|