VƯƠNG THANH

 

 

Soi Gương Uống Rượu
Hong Hương Trang

Cho ta thm chn tnh đau
Cho ta thm khi thuốc mầu nhớ nhung
Đắng cay đầy chn m thầm
Khi cao mờ mắt một lần gọi tn
Rượu vo những tưởng vơi qun
Ai ngờ men đắng tnh thm nhớ tnh

Soi gương uống rượu một mnh
Ngắm ta, ảo ảnh lung linh chợt cười
Cất cao tiếng gọi Hỡi Người
Khi bay mờ tỏ vy đời ta sao
Trong gương ai đ mời cho
Chn cao, chn thấp, chn no cho nhau

hay! Rượu đắng tnh đau
Người trong ảo ảnh cũng sầu như ta
Rượu hay nước mắt chan ha
Ai say, ai khc, l ta hay Người

Mi no tan vỡ nụ cười
Mi no chết lịm một đời bơ vơ
Dung nhan ngy thng phai mờ
Rượu say, thơ chết, hững hờ cố nhn

Bước cao, bước thấp cuồng chn
Tay đưa, tay rt, tay nng chn mời
Say đi say để qun đời
Uống cho biển cạn, sng vơi b sầu
Uống cho lịm chết ngy sau
Cho qun ngy trước, cho nhầu thời gian

Tnh ta đ lỡ tri ngang
Soi gương nguyền rủa, dở dang chn thề
Người trong ảo ảnh si m
Cũng say sưa đấy đừng ch ta cuồng
Đập tan chn, rượu trn tun
Chn tan, gương vỡ, nỗi buồn chưa vơi
Người trong ảo ảnh mất rồi
Ta say, ta ht qun đời c ta

_________________________

Drinking with Image in the Mirror


Original Poem: Soi Gương Uống Rượu
Author: Hong Hương Trang
Translated by VuongThanh, 2019
Trch từ tập thơ song ngữ A Garden of Vietnamese Lyrics & Verse, Volume 1


Give me one more glass of loves sorrow
Give me some more ethereal smoke of longing
Bitters the wine drank in silent aloneness
The rising smoke dimming my eyes as I call your name
Thought that drinking might help me forget
But its bitterness only intensify loves yearnings

Drinking alone in front of the mirror
Looking at me, the illusion suddenly smiles
Raising my voice, I call out O Love
The drifting smoke, its enveloping my life
In the mirror, someones saying Hi
Glass high, glass low, which glasss for each other

Alas! Bitter wine and the woes of love
The illusion in the mirrors also grieving like me
Is it wine or teardrops pouring profusely
Whos drunk, whos crying?
Is it You or me?

Whose lips have lost the cheerful smile
Whose lips have become numb with a life of aloneness
Beauty fades with the passing of the months and days
Wine drunk. Poetry dies. Loves gone away.

High footsteps, low footstep; drunken feet
Hands reaching out, hands pouring wine, hands inviting a drink
Lets get drunk! Be drunk to forget Life
Drink to make the rivers and the seas empty to shake off Sorrow.
Drink to kill with numbness Tomorrow
To forget the days before,
to make the Fabric of Time crumbled!

Our love for each other were star-crossed
Gazing at the mirror, I curse Fate for unfinished love vows
The illusion in the mirrors also in love,
Also drunk, so dont laugh at me for being arrogantly wild
I throw the glass at the mirror. It breaks. The wine rushes out.
Glass broken. Mirror broken.
But my sorrows not lessened
The illusion in the mirror has now disappeared
Drunken, I sing and forget about my existence.
 

 

 

art2all.net