|
Vũ Trà My
Chiếc lá thu phai ! *
..Nhìn chị cười ha hả, hoặc ôm bụng cười nghiêng ngửa, nước mắt ràn
rụa, sau khi nghe chuyện tiếu lâm..Chắc không ai nghĩ đến chuyện
tuổi tác nổi...Già rồi không nên nết! Thanh Bình, con nhỏ bạn thân
cứ nhắc chầm chập khi ngồi bên chị, thấy chuyện chị cười rũ rượi như
vậy ở chốn đám đông." Nè bà, gần làm suôi rồi mà chẳng đứng đắn
nghiêm chỉnh gì hết vậy, người ta ngó kìa !" Chị giật mình ngó chung
quanh thấy nhiều ánh mắt nhìn mình ái ngại !!! làm chị hơi chột dạ.
Lúc nhớ ra con gái mình 28 tuổi đang cặp kè, lúc nào tụi nhỏ cũng
dính chặt như sam, chị cũng hơi giật mình. Ở gia đình người khác
chắc giờ chị đã là bà ngoại và phải nghiêm chỉnh để thưa gửi anh chị
suôi gia rồi, đâu có chuyện ngồi cười ngã ngớn như thế nầy ? Nhưng
chắc vì chị chưa nghe con gái nhắc chi về chuyện cưới xin gì hết.
Có lẽ vậy mà chị chưa sửa soạn tư thế nghiêm chỉnh chăng?
Mà cũng kỳ, chị nghĩ chuyện kể vui đến như thế mà chỉ nên cười mĩm
chi..điệu đàng như vậy sao được ? Gượng ép dấu cảm xúc chỉ vì đám
đông nhìn ngó, thì chị chịu không nổi rồi. Con người chị từ xưa đến
nay, cảm xúc thật rạch ròi vui ra vui, buồn ra buồn..buồn thì rơi
nước mắt, sụt sịt mãi đến đôi mắt sưng mọng. Còn vui thì bật lên
cười ha hả.
Còn nhớ lúc xưa khi chị đi dò kết quả kỳ thi tú tài ở trường Gia
Long..Thấy tên mình cùng số phiếu báo danh đúng chóc, chị cười ha hả
nhẩy chồm lên ôm người bên cạnh lắc lia lịa...chừng ngó lại tẽn tò
vì mình vừa ôm trúng một tên con trai lạ mặt, không quen.. Điều làm
chị quê nhất là hắn dò hoài không có tên mình trên danh sách đậu kỳ
nầy. Chị trở nên lố bịch hết sức trước cảnh “thi không ăn ớt mà cay
“ của hắn. May là chị gặp người hiền lành, bị ôm trúng mà chỉ
ngượng ngùng đứng yên. Chứ gặp trúng tên cộc cằn thô lổ chắc chị sẽ
bị xô ra té ngã, kèm theo lời mắng mỏ vô duyên nữa đấy.
Còn nhớ về chuyện buồn thì vô số điều để kể.. Như hôm chia tay ở
phi trường Charles De Gaulle, lúc anh ấy tiễn chị về lại nhà, sao
chị cầm lòng không nổi khóc thút thít. Đi qua chổ khám hành lý, cô
nhân viên an ninh phi trường cứ ái ngại hỏi..Chị nói không hề gì,
nhưng nước mắt vẫn rơi, cả xấp khăn giấy xài hết đành phải đưa tay
áo ra lau. Chắc nhìn chị thê thiết quá đỗi làm cô ấy chạnh lòng
phải rút cả xấp khăn giấy đưa cho chị dùng nốt. Sau nầy anh ấy viết
thư cho chị nói nhớ hoài hình ảnh chị khóc ở phi trường, thấy thương
hết sức...khiến sắp giận chị điều chi, anh ấy cũng giận không nổi.
… Sáng nay soi gương..làm đủ mọi trạng thái vui buồn sướng khổ..như
thói quen mỗi sáng tập thể dục cho các cơ trên mặt. Lần nầy, ngắm nụ
cười của mình, chị thấy ngay một màu héo hắt, và đôi mắt nữa, sao
đầy mọng nước, sưng to ..
Cả đêm qua, chị không ngủ được. Khóc rấm rức, khóc một mình lẻ loi
buồn bã
Chỉ vì tờ giấy kết quả cuộc thử nghiệm của Bệnh viện Stanford và
lời nói thực của vị bác sĩ mắt nâu người Iran khi chị hỏi về chuyện
của mình “ thời gian …chỉ chừng 3 tháng nữa thôi..”
Cuốn phim vần vũ cuộc đời của chị như chiếu chầm chậm lại trong đầu
đêm qua
Một hạnh phúc dường như mây bay gió thoảng
Một mối tình tuyệt vọng phương xa, bỏ thì thương mà vương thì quá
tội
Một công việc làm tương đối qua ngày đoạn tháng
Một ngôi nhà còn thêm 5 năm trả góp
Một tài khoản ngân hàng đủ để lo chuyện hậu sự
Và một tờ di chúc, phải điền tên người thừa hưởng nay mai
Và rồi chị thảng thốt nhớ ra
...Phải còn hơn 6 tháng nữa, chị mới bước qua ngưỡng tuổi tri thiên
mệnh
Đường sắp tới, không còn bao xa..nhưng sao lòng chị quá đỗi ngại
ngần./.
______________________
*Mượn tựa bài hát “ Chiếc lá thu phai - Nhạc của Trịnh Công Sơn “
|