Vũ Trà My

 

MỘNG VĂN CHƯƠNG

  

 

 

" Lời cầu xin

 Chị Vũ Trà My ơi  ..Tôi đề nghị chị nên mua một quyển tự điển tiếng Việt bỏ ở đầu nằm mà nghiền ngẫm ..nếu chị vẫn c̣n nuôi mộng văn chương . Bài chị vừa gửi đến bị sai lỗi chính tả quá đáng .Chị bỏ dấu lộn tùng phèo khiến tôi hoa cả mắt..."

 

Anh Tổng biên tập  kính mến

Có mấy ḍng nhắn gửi nhỏ thôi của anh vừa gửi đến  mà khiến em bàng hoàng, như ai lấy nguyên một thùng nước lạnh tạt vào người em buổi sáng sớm mùa đông vậy. Em đă thưa với anh ngay từ  ngày đầu mon men gửi bài đến tờ báo của anh rồi. Xin anh làm ơn nâng đở  hộ mầm non văn nghệ  nầy với. Tuy mầm non chậm bước nên tuổi tác mặc dầu có cao, nhưng tâm hồn văn chương vẫn c̣n lai láng lắm... Và v́ bước chậm nên chắc chắn em sẽ gặp nhiều điều thiếu sót... Rồi em gửi cho anh bức h́nh chân dung coi được nhất trong tất cả  các bức ảnh em có được .Một bà già hom hem mắt nhắm mắt mở, tay cầm cuốn sách miệng mĩm cười nhe hàm răng hơi bị trống trăi..để anh thấy rỏ người thực việc thực nầy. Như vậy đủ để cho anh hiểu rơ con người em như thế nào rồi.

 

Chuyện vừa viết mà vừa ngủ gật là việc thường ngày của em, cộng thêm chuyện dốt nát bẩm sinh của em nữa ..hỏi sao bài viết nầy không bị sai lỗi chính tả chi chít đến như vậy ?  Có điều anh dùng "lời cầu xin" * làm em..." chột dạ " quá chừng!! anh khiến  em nhớ đến ông giáo dạy em hồi lớp 5 hết sức. Thầy em nói " Tṛ viết chữ th́ như gà bới, lỗi chính tả sai be bét ...kiểu nầy tṛ lớn lên có nước đi làm thuê tối tăm mày mặt chứ đừng ḥng làm ông nầy bà nọ như người ta" và câu tiên đoán như thần nầy vận theo em măi, đến tận ngày nay...

 

Anh biết mà , làm thuê nơi xứ người  cực khổ quá chừng, hễ "quỡn" th́ em liền kiếm chổ ngủ gục. Mà hễ ngủ gục th́ em ưng mơ những giấc mơ đổi đời lắm... chẳng hạn như mơ ..làm văn thi sĩ. Và khi khép mắt mơ màng th́ thơ văn đùng đùng xuất hiện trong tâm trí em liền lúc đó. Em bổng nhớ ngay lại " Những người đi ào ào qua đời em " và rồi thơ thất t́nh , thơ nhớ nhung , thơ hờn trách tuôn ra lai láng..Bên cạnh đó em lại nhớ thêm những mănh đời cơ cực lo âu, nhớ cơm áo gạo tiền ám ảnh ..Thế là văn chương ào ào qua nét bút được em kể lại liền ( ư quên,  em ưa nói thách quá " thật ra cái laptop mới giúp em tuôn trải chữ nghĩa thôi )..chứ em mà viết tay qua giấy bút để gửi đến anh bài viết có h́nh gà bới nầy, th́ anh đọc xong mà mắt anh không bị vấn đề ǵ ...mới gọi là chuyện khó tin đấy !!!). Nên anh ráng thông cảm cho em nhờ .

 

Đáng lẽ anh nên âm thầm sửa chữa bài em gửi đến. Viết thư trả lời khuyến khích em đại loại như " Bài đă nhận được, khá lắm ! cứ cố gắng , bạn sẽ là ngôi sao sáng của ṿm trời văn học. Bài nầy chúng tôi sẽ cho đi vào số tới. Mong nhận được những sáng tác mới của bạn " Th́ có lẽ không lâu đâu, chừng mươi năm nữa , trên văn đàn Việt Nam chắc sẽ xuất hiện một ngôi sao chổi " đẹp rạng ngời mà không chói lói " là VTM ngay... Đáng lẽ anh nên khuyến khích mầm già văn nghệ nầy chứ....Bởi mộng của em sắp tới là:  Hể bài viết ngắn của em mà không bị chê, và được anh tuyển chọn cho đăng trên báo chừng chục bài, th́ em sẽ mạnh dạn viết tiểu thuyết ngay.. Viết tiểu thuyết th́ em sẽ chọn những đề tài bí hiểm , dao to búa lớn, hiện sinh , hiện đại pha chút mùi vị sex ( cở ..em viết mà em c̣n không hiểu em viết ǵ nữa , th́ thiên hạ làm sao hiểu nổi ? ) Mà những đề tài nầy hiện nay rất ăn khách, phải không anh ? Viết xong,  rồi em phải  "tiền vay bạc hỏi " để lo ấn hành tác phẩm. Hể phát hành chừng 3, 4 cuốn mà hỏng bị ai chê bai thậm tệ,  th́ em sẽ nương theo đà đó vận động hành lang để có nhiều nhân vật phê b́nh ào ra khen lấy khen để ....Khen đến chừng nào mà em an tâm tin tưởng em thực sự là tài năng xuất chúng như lời khen tặng. Rồi phấn khích trong niềm vui sướng lâng lâng đó, em sẽ tiếp tục gom góp tiền vay bạc hỏi lần nữa để nhờ người dịch ra 2, 3 thứ tiếng ngoại quốc ..cho le lói và em sẽ đem các tác phẩm nầy biếu tặng khắp nơi ..(Dù sau đó em phải c̣ng lưng làm thêm job để kiếm tiền trả nợ. Hỏng sao  !!!)

 

Và theo chiều hướng thuận lợi đó. Những tác phẩm của em mà có tiếng vang.... th́ chuyện được khẳng định tài năng là chuyện sớm muộn thôi!  Và khi đă có chiếu trăi ra mời ngồi trên văn đàn rồi , th́ bước kế tiếp là em sẽ thẳng tiến đến chuyện đại diện nền văn học nước nhà đi dự thi giải Nobel liền...

 

Được giải hay không c̣n tuỳ theo số trời nữa ..Nhưng biết đâu ban giám khảo giải Nobel văn học năm đó, đổi mới tư duy tin vào định mệnh th́ sao ?. V́ năm nào các vị đó cũng phải đọc quá chừng sách dự thi để chọn lọc mệt mơi quá, nên kỳ nầy bày ra tṛ "bịt mắt bắt.. sách “ ... và  như lỡ tác phẫm của em vô t́nh trong tay các vị ấy th́ sao ? th́ sẽ có một VTM chống gậy run run tiến chầm chậm lên khán đài nhận giải.  Em mà lĩnh tṛm trèm gần một triệu Dollar, chẳng lẽ em bần tiện hỏng chia cho anh chút đỉnh sao ? V́ ông bà ḿnh dặn măi câu " ăn trái nhớ kẻ trồng cây " mà ? Và anh lại là người đầu tiên khuyến khích em bước vào văn đàn đấy!  Ôi, cái medal long lánh và tấm check nặng kư đó sẽ làm cho em ngây ngất đến tận khi nhắm mắt và chắc chắn em sẽ làm rạng danh nền văn học nước nhà ḿnh. Chỉ mơ đến đấy thôi mà con người em đă lâng lâng như bay bổng. Và chỉ có như vậy thôi,  em mới có thể trở thành " ông nầy bà nọ " thật danh tiếng hầu căi số con người em được anh ạ!

 

Nên em oán trách anh hết sức,  bởi mộng lớn của em đến đây đă bị anh làm...tắt nghẽn rồi! Em nghe nhiều người nói điều kiện ắt có và đủ để trở thành một nhà văn là trước tiên phải rành rẽ về văn phạm !!! Sau đó là đến chuyện tài năng... Mới thử sức ở bức tường đầu tiên đă được anh tặng cho "  lời cầu xin " làm em quê độ, thui chột giấc mộng văn chương rồi ... Điệu nầy em phải từ giă văn đàn thôi ..Giă từ luôn giấc mộng lĩnh giải Nobel văn học ..trở về kiếp làm thuê, làm mướn độ nhật qua ngày, chờ kiếp sau hoàn thành tâm nguyện vậy. Phần anh , anh cũng hơi bị xui ..lây  khi không c̣n dịp nhận bao thơ biếu xén tạ ơn từ nơi em, khi em ở Thuỵ Điển đi nhận giải Nobel trở về ... hic hic !!

 

 

 

trang vũ trà my

art2all.net