Vũ Trà My

 

Những đôi mắt

 

 

 

Oh, Eyes's KI

 

Tết, đốt pháo là một tṛ chơi thật vui và thích thú của bọn con nít trong khu cư xá công chức. Mùng một tết, từ sáng sớm đă nghe tiếng pháo bắt đầu từ nhà của cô Tư Tam đốt mở màn. Tôi tuột lẹ xuống giường - làm vệ sinh nhanh nhanh - chẳng kịp thay quần áo mới vội chạy ngay ra hành lang để nghe ngóng. Cả dăy nhà của khu cư xá công chức thức dậy rộn ràng với ngày đầu năm mới. Nhà nầy châm lửa đốt xong dăy pháo treo trước nhà ḿnh là tiếp đến dăy pháo nhà kia nối tiếp, cứ như thế cho đến hết 8 căn nhà ở dăy phố. Không chờ cho đám khói pháo tan, bọn con nít chúng tôi đă ùa ra dành nhau nhặt pháo lép. Tôi may mắn nhặt được một viên pháo đại chưa nổ. Đợi cho nhóm bạn đốt hết những viên pháo chuột nổ lẻ tẻ, mờ nhạt. Tôi lấy viên pháo đại của ḿnh cột chặt vào đuôi con chó Ki tự giờ cứ quanh quẩn bên tôi sủa gâu gâu như góp tiếng ồn ào ngày mở hội nầy. Châm cây nhang cháy vào ng̣i pháo đang ở đuôi con chó, tôi chạy ù vào cửa núp, nhắm mắt chờ.

 

Một tiếng nổ lớn kèm theo tiếng kêu ăng ẳng bi thương của con Ki cùng lúc. Lũ con nít hoảng sợ, người lớn th́ chạy ùa ra xem. Con Ki sủa rống lên, những tiếng sủa không b́nh thường, cái đuôi của nó toét ra, máu chảy lênh láng. Tôi nghe có tiếng la lớn của ai về tṛ đùa vô ư thức nầy. Tôi thấy anh tôi hốt hoảng ôm con Ki vào ḷng và lấy bông băng lau rửa. Chị tôi khóc thảm thiết. Cả cư xá như nháo nhào lên. Tôi chui vào kẹt cửa trốn liền, h́nh như tôi lúc đó chỉ sợ Bố Mạ bắt được đánh đ̣n chứ không nghĩ ǵ về con Ki cả. Nhưng đâu trốn được lâu, trưa đói bụng tôi cũng phải chui ra. Lạ thay không ai trách mắng, chỉ thấy cả nhà ai cũng rầu rầu.

 

Con Ki cứ sủa ăng ẳng và tiếng sủa của nó bây giờ c̣n kèm theo tiếng rít khốn khổ thật thê thiết. Nó cứ chạy quanh quanh và ngoái đầu t́m cái đuôi đă mất của ḿnh, nước răi ở miệng cứ chảy ṛng ṛng. Cứ chạy, sủa và không thèm ăn ǵ, chỉ khi nào mệt quá th́ uống nước. Tô cơm của nó cứ thay đổi mỗi buổi nhưng nó chằng thèm ghé miệng vào - dù ngày tết khẩu phần là những miếng xương gà lớn - thứ thức ăn mà nó thích nhất. Được 3 ngày th́ con Ki kiệt sức. Trước khi chết nó nằm gục, kêu rít nho nhỏ, và gầm gừ trong cổ họng. Cả nhà tôi xúm lại bên nó suưt soa. Mạ tôi, chị tôi nước mắt lưng tṛng. Tôi thấy nó ngước mắt nh́n mọi người quanh nó. Ánh mắt dại ra thật buồn rầu với câu hỏi "tại sao" thê thiết. Tại sao đối xử với nó như vậy?

 

Con Ki chết sau khi vào nhà của tôi được 8 năm trời hơn. Nó hơn tôi 6 tháng tuổi... Con Ki mất đi, nhưng nó vẫn c̣n hiện diện theo đuổi tôi hoài đến bây giờ. Chính đôi mắt buồn buồn đó ám ảnh tôi, đến nỗi bây giờ tôi có thể ch́u con cái, mua đủ mọi loại đồ chơi mà các con yêu cầu. Nhưng xin nuôi một con chó trong nhà th́ tôi thẳng thừng bác bỏ. Bởi tôi sợ hăi nhớ lại ánh mắt của con Ki. Tṛ đùa dại dột của tuổi nhỏ lớn theo niềm ân hận ray rứt trong ḷng...

 

 

Oh, Eyes's NHAN !

 

Nhạn, cô bạn mồ côi cha mẹ sống nhờ nhà anh  chị nuôi dưỡng, bù lại phải làm việc nhà quần quật như đầy tớ không công. Đă vậy Nhạn c̣n phải chịu đựng những lời ch́ chiết, hằn học của chị dâu, và sự thông đồng bạc đăi của anh ruột ḿnh. Nhưng đôi mắt trong veo tṛn xoe của Nhạn lúc nào cũng ánh lên sự lạc quan yêu đời. Chơi đùa với nhau từ hồi lớp năm, Nhạn luôn luôn ch́u và nhường tôi tất cả nên tôi vừa xem Nhạn như cô bạn thân thiết, mà c̣n thương như một người chị trong nhà dù tôi và Nhạn chỉ học chung có vài năm thôi. Đến lớp nh́ th́ Nhạn phải nghỉ học v́ anh chị không cho đi học tiếp, bởi học không té ra áo cơm. Nhạn ở nhà chăm sóc 2 đứa cháu và làm công việc nhà cho anh chị ḿnh. Hằng tuần hai đứa tôi háo hức gặp nhau ngày Chúa Nhật đi lễ, v́ hai đứa cùng sinh hoạt chung trong đội Thiếu nhi Thánh Thể. Tôi có miếng bánh cũng chia, có sách truyện ǵ cũng để cho Nhạn mượn đọc. Nhạn ưa làm cho tôi những con châu chấu, cào cào bằng lá dừa ở nhà của Nhạn.

 

Cho đến một hôm, cả đội Thiếu Nhi của tôi chia nhau chơi nhảy dây và phân ra làm 2 nhóm. V́ đội có đến 9 người nên một người lẻ phải tự chọn nhóm ḿnh theo .Cứ ngỡ Nhạn phải chọn nhóm của tôi, ai dè Nhạn chọn nhóm khác. Chắc v́ bọc kẹo phần thưởng của Soeur cho nhóm nào thắng cuộc đă làm Nhạn chóa mắt tham ăn quên bạn, để tách rời tôi. Tôi bất nhẫn và đâm ra thấy Nhạn đáng ghét, Nhạn là kẻ phản bội. Tôi nghĩ Nhạn lựa nhóm chắc ăn, bởi Chi trưởng nhóm kia giỏi lắm về môn nhảy cao, thắng nhóm của tôi là cái chắc. Thế là lúc căng đầu dây thun bên nầy đối diện với Nhạn. Tôi cố t́nh kéo thẳng và lựa lúc Nhạn không để ư, Tôi buông tay cho sợi dây thung căng kéo bật ngược trở lại quất thẳng vào mặt của Nhạn. Nh́n Nhạn ôm mặt kêu thét lên mà tôi hả hê.. Khi Soeur hốt hoảng đến kéo tay Nhạn ra để xem như thế nào, tôi thấy Nhạn ngước mắt nh́n tôi. Ngay lúc đó đôi mắt tṛn xoe của Nhạn bây giờ không c̣n trong veo nữa, mà thay vào đó sự bi phẫn cùng cực, hai hàng nước mắt của Nhạn ứa ra. Tuy vậy. Nhạn cúi đầu nhẫn nhịn bảo không sao, dù mặt của Nhạn đỏ rực với vết thương hằn trên má..

 

Sự kiêu hănh và ghen tuông của tuổi thơ vẫn như là ngọn nến nhỏ le lói lây lất trong hồn tôi, thi thoảng vẫn lập lại cho những xung đột trong cuộc sống bây giờ. Và mỗi lần như thế, đôi mắt bi phẫn và sự cúi đầu khứng chịu ngày đó của Nhạn đă làm tôi bàng hoàng xấu hổ.

 

 

Oh, Eyes's BANG

 

Cả nhóm bạn chúng tôi 6 người, ngày tết rủ nhau đi Chùa Phật Cô Đơn ở B́nh Chánh chơi. Năm 1989 Sài G̣n ít có chỗ nào rong chơi lắm nên cảnh chùa Phật Cô Đơn là một trong những chỗ du hành ngày xuân đắt khách nhất của người Sài G̣n vào thời đó. Cả bọn dạo quanh chùa xem người ta cầu phước cầu duyên, xem người ta thả chim, xem nam thanh nữ tú Sài G̣n ngày tết đua nhau về đây trẫy hội, áo quần lượt là. Trời nắng chói chang, ngại đường về c̣n quá xa. Hải rủ ghé qua nhà Bằng, một người bạn nhà ở gần đó uống nước, nghỉ ngơi một lát rồi về. Hải kể Bằng là hoạ sĩ có tài, cũng có tiếng tăm đôi chút ở giới hội hoạ, nhưng giờ thất thời, về địa phương làm nghề vẽ quảng cáo kiếm sống.

 

Tuy mới gặp nhau lần đầu, nhưng bọn chúng tôi dễ hoà đồng với nhau, nói cười rôm ră. Bằng cầm giữ chúng tôi ở lại dùng cơm trưa, đợi chiều mát hăy về. Buổi cơm dọn ra thật nhanh, đạm bạc mà thấm đẫm ḷng hiếu khách, làm cả bọn chúng tôi thật cảm động. Ngày tết mà nhà Bằng thiếu hẳn món ăn truyền thống như thịt kho hột vịt hay bánh tét bánh chưng, kẹo mứt là tôi cũng ngầm hiểu gia cảnh chật vật của gia đ́nh Bằng.

 

Trong khi ngồi uống nước nghỉ ngơi sau đó, Bằng chỉ cho tôi xem những bức tranh Bằng đă vẽ c̣n treo trên tường. Bằng say sưa kể về dự tính sắp mở một cuộc triển lăm tại quận Năm do một đơn vị thương nghiệp hứa tài trợ. Bằng hỏi tôi thích bức tranh nào Bằng sẽ tặng để tôi mang theo khi đi định cư sắp tới. Bằng làm tôi hốt hoảng v́ cử chỉ thật tử tế và chân t́nh đó. Hốt hoảng đến độ tôi lắc đầu nguây nguẩy, xua tay nói thôi để tranh cho Bằng triển lăm đi, chừng xong triển lăm rồi, tranh c̣n lại chưa bán được th́ lúc đó tôi sẽ nhận tranh Bằng tặng.

 

Nghe câu từ chối và cử chỉ vô ư của tôi lúc đó. Bằng ngước mắt nh́n tôi với ánh mắt bị tổn thương đau đáu.Tôi biết Bằng sẽ nghĩ là những lời khen ngợi của tôi trước những bức tranh vừa rồi là giả dối, và tôi kênh kiệu chê bai tranh của Bằng tặng. Nhưng tại sao lúc đó tôi không có nổi một lời nào để phân trần cho sự vô ư thức của ḿnh.

 

..Lời hứa như gió thoảng. Buổi triển lăm mà Bằng hy vọng đă không thực hiện được. Dĩ nhiên không có bức tranh nào chừa lại để tôi nhận. Hải kể Bằng rất buồn và thất vọng lắm.

 

Tôi biết đối với một nghệ sĩ, họ rất nhạy cảm trước một cử chỉ không tế nhị của người nhận sẽ làm ḷng chân thành cho đi của họ bị tổn thương nặng.

 

Bao nhiêu năm trôi qua, ánh mắt tổn thương đau đáu của Bằng cứ làm tôi áy náy về chuyện nhận lănh nầy, và tôi vẫn mang hoài nỗi ray rứt về một lời xin lỗi chưa được thực hiện với Bằng.

 

 

Oh, Eyes’ P

 

Cô là một nghệ sĩ lớn, nổi tiếng đẹp và tài hoa. Nhưng hơn hai mươi năm nay cô ở ẩn. Có người nói cô muốn xa rời ánh đèn sân khấu, màn bạc v́ cô lớn tuổi rồi không c̣n hợp vai, không c̣n đất diễn. Có nhiều người nói cô ở ẩn v́ những biến chứng trên gương mặt cô bởi hậu quả của việc củng cố sắc đẹp trước đây trong phong trào thẫm mỹ. Ngày đó ngành TM chưa tân tiến như bây giờ. Để che những vết nhăn, để làm đầy những chỗ khiếm khuyết người ta bơm thẳng silicon vào những chỗ cần chỉnh sửa đó - lâu ngày silicon đào thải - gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho người sử dụng nó. Nhưng những lời đồn đăi đó vẫn không có sự phản hồi từ cô hay người đại diện. Dần dà, mọi người cũng quên hẳn cô với lời thêu dệt đồn đại nầy. Kể cả tôi !

 

Mới đây, qua email, một người bạn thân gửi cho tôi tấm ảnh mới chụp gần đây của cô và lời b́nh phẩm về kỹ nghệ GPTM. Thú thật xem xong bức ảnh, tôi bàng hoàng thảng thốt. Nhan sắc một thời, giờ thê thảm tội nghiệp đến như vậy sao ? Trong vô thức tôi lẹ làng forward tấm ảnh và lời b́nh phẩm nầy đến nhiều người bạn khác, như để chia sẻ sự bàng hoàng của ḿnh trước dung nhan của một ngôi sao màn bạc lừng danh.

 

… Gửi đi rồi , th́ nỗi bàng hoàng không c̣n nữa trong tôi ..Mà chỉ c̣n lại sự ân hận ray rứt vô cùng trong ḷng. Tôi thấy ḿnh ác độc quá khi phát tán h́nh ảnh đó. Dù gương mặt biến dạng nhiều, nhưng đôi mắt to tṛn thật đẹp của cô vẫn c̣n nguyên vẹn, không phai bớt nét tinh anh của ngày nào. Đôi mắt biết nói đó nh́n tôi như trách móc. Cô đă lùi vào bóng tối rồi. Hăy để cô yên. Tại sao đem chi h́nh ảnh tàn tạ của cô ra chia sẻ cho nhiều người nh́n ngó và b́nh phẩm khen chê như vậy ?

" Mỹ nhân tựa cổ như danh tướng

Bất hứa nhân gian kiến bạc đầu “

 

Như một định kiến từ lâu nay. Tại sao tôi không hiểu điều đó ?

Đôi mắt cô ...ám ảnh và làm chua xót thêm trong ḷng tôi sự ray rứt mấy ngày nay…

 

Xin lỗi cô P, xin lỗi những người bạn đă bị tôi chia sẻ sự ác độc vô t́nh nầy.

 

*******************************

 

Tôi hiểu, những điều đă qua đi trong đời được người ta xếp loại thành quá khứ, và người ta cũng dễ quên đi quá khứ buồn mà nh́n về tương lai đầy lạc quan sắp đến. Nhưng c̣n những ám ảnh thời quá khứ, có phương thuốc chữa trị nào hữu hiệu cho điều muốn quên lăng nầy không ?

 

Thơ 

ĐỂ NHỚ DIÊU TR̀ XƯA

T́nh đôi khi thoáng chốc

Mà ngậm ngùi trăm năm

           (Thơ Mường Mán )

 

Hơn ba mươi năm

mà Diêu Tŕ xưa vẫn c̣n lặng lẽ

khoảng cách vô h́nh

con ốc sên không thể nào ḅ qua được lằn ranh đó

Vậy mà gọi chi tiếng người xưa, cho em tủi phận !

 

Ga xưa đ́u hiu

Một buổi chiều lộng gió

Tiếng ầu ơ ru con nghe văng vẳng bên đường

Làm nặng ḷng thêm buổi chia tay

Mới đó mà thoáng chốc

Hơn ba mươi năm xa nhau

 

Giờ gặp lại

Ốc sên vẫn ngồi thu lu một chỗ

Ngó em ..cười buồn

T́nh đă lỡ !

 

 

trang vũ trà my

art2all.net