Vũ Trà My

Quê nhà ..khi nh́n lại

 

 

Ngồi viết lại cảm xúc của ḿnh về những ngày tháng cũ khi có dịp trở về ngôi nhà xưa.. Mà lạ thay trái tim của một người đă toan về già như tôi vẫn c̣n đầy những cảm xúc nóng hổi của thời ấy khi nhớ lại... Khi xe dừng lại bỏ tôi đứng tần ngần trước dăy cư xá ngày cũ của gia đ́nh ḿnh, trái tim tôi như đập nhịp thảng thốt rối bời. Cái cầu thang lên dăy lầu trên cư xá với tay vịn tṛn bóng lại là chổ cầu tuột cho tôi mỗi khi di chuyển lên xuống,  khiến tôi mang danh là con gái mà nghịch ngợm không thua ǵ con trai. Tôi sờ lại cái tay vịn nhẵn bóng nầy như thấy lại h́nh ảnh con bé sún răng cười khoái trá nhắm tít cả mắt khi di chuyển với tốc độ lên xuống nhanh như chớp của ḿnh …

 

Lên cầu thang rẽ phải tôi hồi hộp để nh́n lại ngôi nhà của ḿnh nằm gần cuối dăy phố. Đứng ở hành lang ngó qua bên kia đường cách một công viên là ngôi nhà thờ chính toà có cái gác chuông bằng h́nh tượng điêu khắc thật nghệ thuật...Như vẫn nghe đâu đây tiếng chuông đổ giục giă của buổi lễ chiều năm cũ.  Khi gơ cửa xin phép người trong nhà được vào thăm hỏi, tôi được biết ngôi nhà cũ của tôi bây giờ phân cho nhà tập thể trú ngụ, mỗi gia đ́nh đều có một khoảng không gian riêng của họ trong từng pḥng ở trong căn nhà, nên họ cũng chỉ chăm chút sửa sang lại cho riêng tổ ấm của ḿnh thôi, v́ thế quang cảnh chung của ngôi nhà không ǵ thay đổi. May mắn thay ngôi nhà cũ của tôi vẫn c̣n nguyên vẹn h́nh hài xưa.

 

Từ bức tường nhà c̣n lỗ chổ vết đóng đinh treo ảnh hồi xưa của gia đ́nh, đến cái lan can cũ kỹ mất vài thanh song chắn, khung cửa sổ h́nh chiếc thuyền dong buồm, cánh cửa cái xiêu vẹo, nền gạch bông vàng trắng... Khi đưa tay sờ lại song sắt cửa sổ của ngôi nhà cũ thời thơ ấu, tai tôi vẫn như c̣n nghe tiếng réo gọi của đám bạn hàng xóm rủ ra ngoài chơi, nhưng đành bất lực đưa mắt thèm thuồng v́ tôi đang bị nhốt ở nhà, bởi mạ khóa trái cửa lại đi chợ ..Hành lang nhỏ hẹp của dăy cư xá là sân chơi của chúng tôi. Đám trẻ nhỏ của chúng tôi rượt đuổi, ḥ hét bày tṛ chơi u, đánh đũa, nhảy ḷ c̣, chơi tṛ đóng tuồng hát cải lương, đóng kịch... Trí tưởng tượng của trẻ thơ thật là phong phú. Theo sự phân vai của Phẫm trưởng đoàn cải lương và kịch trong cư xá: Hôm nay tôi đang là Hoàng hậu, mẹ của công chúa Anh Đào, th́ ngày mai tôi đă trở thành con sen gíup việc cho nhà của nhỏ Loan rồi....

 

Tuổi thơ của chúng tôi thời ấy không hề biết tị hiềm và cạnh tranh..Chúng tôi vui chơi với nhau trong t́nh bạn bè lối xóm thân thiết, bất kể hoàn cảnh gia đ́nh của nhau ..Dù nhà tôi thuộc dạng nghèo nhất cư xá công chức đường Phạm Hồng Thái bấy giờ ...Nhà của anh em Phẫm, Lạc, Anh Đào có ba là quan chức cao cấp. Nhà của Loan, Phượng thuộc dạng giàu có nhất xóm...Và 2 thằng bạn Đoạt, Được thuộc dạng con trai cưng... Vật đổi sao dời, chúng tôi chia tay nhau tứ tán khắp nơi, 40 năm trời xa cách khu cư xá cũ. Khởi đầu là nhà của tôi .. Rời Long Xuyên qua Chợ Mới theo sự thuyên chuyển nhiệm sở của Ba tôi...Sau đó nghe đâu là nhà mấy anh em của Phẫm, Lạc, rồi mới đến chị em Loan Phượng .Riêng anh em Đoạt, Được dời về nhà mới, cũng ở tại quê nhà ….

 

Bao nhiêu năm không có dịp trở lại quê nhà cũ ...giờ trở lại đứng ngẩn ngơ trước ngôi nhà xưa mà nh́n chung không hề thay đổi. Chỉ đứng một chổ tần ngần trước ngôi nhà cũ, mà tôi như thấy lại quá nhiều điều tưởng như ch́m khuất. Quá khứ của mười mấy năm sống ở đó lần lượt trôi chầm chậm qua trí nhớ. Tôi như thấy lại dáng ba tôi mỗi sáng c̣m cơi bên ly cafe đọc báo trước khi đi làm..Thấy anh chị em chúng tôi quay quần trước nồi cơm đậu với cục đường thẻ mạ chia phần để ăn sáng trước khi đi học. ... Thấy ngôi trường Trung học có tên là Phụng Sự, có tôi bé loắt choắt trong chiếc áo dài trắng dài thậm thượt. …Thấy lại mạ tôi sáng nào cũng mặc áo dài xách giỏ đi bộ ra chợ, khi trở về ngồi trên chuyến xe lôi với cái giỏ nhiều rau ít thịt cá.. Nhớ mỗi sáng thức dậy sớm đi lễ mà vừa đi vừa ngủ gục bị mạ cốc đầu thật đau ..Nhớ rạp hát Minh Hiển với những song cửa sổ chổ pḥng hoá trang .. và niềm đam mê tuổi nhỏ của tôi lúc đó là mỗi khi có đoàn cải lương nào về Long Xuyên tŕnh diễn, th́ mỗi buổi chiều đó đều có tôi lén mạ trốn đi chầu Thánh Thể để có thể đến chổ rạp hát. T́ gương mặt say mê của ḿnh ở ngoài khung cửa sổ căn pḥng hoá trang của rạp hát, ngắm nh́n các đào kép của đoàn cải lương đang trang điểm mà ao ước có lúc ḿnh cũng lộng lẫy như vậy trên sân khấu thật sự chứ không phải chỉ là cô đào hát tự phong trong gánh cải lương con nít ở sân chơi nhỏ bé khu cư xá nhà ḿnh.

 

Trở về Sài G̣n, tôi gặp lại ông bạn cũ ngày xưa thời niên thiếu. Bây giờ chúng tôi, đều vượt ngưỡng cửa tri thiên mệnh, mái tóc chớm bạc, gặp nhau kể lể trong tiếng cười mà mắt lại long lanh…nhắc hai tiếng hồi đó mà sao êm đềm nghe giống như lời má kể chuyện đời xưa …

 

-Hồi đó ..ông nhớ vụ đóng kịch không ?

-Sao mà không nhớ ..hồi đó cô ưa khóc nhè lắm …đóng kịch cứ thích đóng vai hoàng hậu vợ của tui thôi!

 

Trời có vụ đó nữa sao ? Biết là Phẩm trêu, nhưng tôi hơi đỏ mặt khi nghe lại chuyện cũ. Ḷng thầm tức cười bởi cái giọng khệnh khạng ra vẻ của Phẫm khi gọi tôi là cô ..như nhấn mạnh cho tôi biết dù ǵ Phẫm cũng lớn hơn tôi vài tuổi, nhưng có lẽ Phẫm đă quên bẳng chuyện lúc xưa chúng tôi thường xưng hô tao mày với nhau rôm ră. Hỏi chuyện con cái của nhau rồi lại lăm le hứa hẹn làm sui gia ..Thật là tức cười cho 2 người bạn cũ chưa già lắm để có thể lẩn thẩn nghĩ ngợi chuyện tương lai xa xôi của thế hệ con ḿnh, nhưng không trẻ nổi để biết chuyện “ áo mặc sao qua khỏi đầu “ là chuyện xưa rồi ..Diễm !

 

Quê nhà ! bạn bè thời thơ ấu và những kỷ niệm tuổi thơ măi măi là một h́nh ảnh cô đọng lấp lánh thật tinh khôi trong trí nhớ c̣n lại của tôi bây giờ …

 

VŨ TRÀ MY

 

 

trang vũ trà my

art2all.net