|
Vũ Trà My
THA HƯƠNG NGỘ CỐ TRI

Cớ
gì mà cười chúm chím ..
Sao không nói " Hi! " như câu chào quen thuộc đầu môi ở Mỹ ?
Hỡi cô bé tóc đen tuyền một màu Á đông, trong buổi chiều Great Mall tấp
nập
Cô có nụ cười làm rực lửa trái tim tôi... dù mùa đông đang thấp thoáng
ngoài trời
Tôi ! dạo shopping mà như thăm hội chợ quê nhà
Thấy gì cũng ngắm. Thấy gì cũng săm soi
Xem bảng giá mà rùng mình hốt hoảng
Cái áo không đẹp.. mà bằng một ngày lương của tôi cặm cụi
Có phải cô bé thấy tôi quê mùa tội nghiệp ...
Hay thấy tôi cô độc đến chạnh lòng?
Mà đứng lại chờ tôi, dù trong mall chằng chịt lối
Làm ơn đừng nhìn tôi bằng đôi mắt MaiKa ..dò hỏi ?
-" Are you Vietnamese?"
-" Yes! I'm Vietnamese."
-" Can You help me, Please! "
Bằng sự ngập ngừng bối rối
Cô bé nhờ tôi dịch dùm bức thư gửi đến tự quê nhà ... Của người mẹ sau 18
năm tìm ra con gái nhỏ...
Biệt xứ ly hương không nhớ nổi cội nguồn
Lá thư của người mẹ
Có nước mắt, có nỗi mong chờ ... có niềm hy vọng
Có sự thật thà bàng bạc dấu chân quê
Cô bé nhỏ lệ làm trái tim tôi mềm nhũn!
Thấy bóng quê nhà thấp thoáng ở đâu đây
Chiều lập đông ... mà bỗng dưng ấm áp
Nghe tự lòng mình như đã ngộ cố tri ...
Vũ Trà My
art2all.net
|