|
Vũ Trà My
THƠ CHO MẸ
MẸ XƯA VÀ... CON
Không c̣n mẹ Con ngó chung quanh, đời sao trơ trọi không c̣n mẹ Như quả xoài ép khí đá chín tả tơi
Không c̣n mẹ, lớn lên phải học hoài điều nghi ngại Không c̣n mẹ Vuốt mặt mưa dầm trộn nước mắt tủi thân
Giờ con đang làm mẹ Mà nói hoài... cháu mẹ không thể nào hiểu được hai chữ hy sinh vất vả của bà
Giờ con đang làm mẹ lặp lại một lần câu "nước mắt chảy xuôi"!!!
~~000~~
VU LAN MỘT ĐỜI
Đâu phải đợi tới lễ Vu Lan rồi con mới nhớ tới mẹ Con nhớ mẹ ngay khi mẹ vừa nhắm mắt Ngó trên trời mất hẳn một v́ sao Thấy vành khăn tang trên đầu sao thê thiết quạnh quẽ quanh con một nỗi sầu đời
Con nhớ mẹ khi t́nh đầu thất bại Người ta bỏ đi không tiếng giă từ con gọi mẹ ơi, sao mà con khổ quá? Đêm trong mơ thấy mẹ khóc ngậm ngùi
Con nhớ mẹ ngày cầm mảnh bằng tốt nghiệp Chung quanh con tiếng cười nói rộn ràng đâu ai hay trong ḷng con nhỏ lệ mồ côi mà... ai chia sẻ niềm vui
Con nhớ mẹ ngày vu quy về nhà lạ Cúi lạy mẹ chồng... mà nhớ mẹ khôn nguôi Con nhớ mẹ khi lần đầu con làm mẹ Những ḍng sữa chảy ra Thấm thía "nước trong nguồn"
Con nhớ mẹ ngày xa quê hương về xứ lạ Làm con kiến vàng ḅ quanh quẩn dưới chân Con nhớ như in chỗ nằm của mẹ Vắng con rồi ai đốt khói nhang?
Con nhớ mẹ mỗi lần thất bại con nhớ mẹ mỗi lúc sầu đời Nhưng lạ chưa mỗi khi con hạnh phúc Mẹ ở đâu xa tắp nỗi mong chờ?
Ngày giỗ mẹ thắp một nén hương hương bay về cố quận Nhắn với mẹ rằng Con nhớ mẹ... con nhớ lắm Mẹ ơi!
|