Vũ Xuân Chinh

 
 


Có Bao Giờ Chợt Thức

Tôi mang t́nh yêu em ra đi
Qua sông lần nào cũng khóc
Gặp những bến bờ ngày xưa cô độc
Soi bóng ḿnh trên nước thấy xa xăm

Tôi giữ t́nh yêu em trăm năm
Về chân núi của một thời thề hẹn
Nhặt đá vỡ chất thành nhà nguyện
Đón mùa đông lên ngôi

Tôi đưa t́nh yêu em ra khơi
Gởi biển cả khoảng đời phiền muộn
Sóng gọi mời - và tôi - ham muốn
Một ḿnh bơi dạo giữa ngàn thu

Tôi dấu t́nh em trong hoang vu
Sa mạc cát đă chôn vùi chứng tích
Em ngủ yên giữa đất trời tĩnh mịch
Có bao giờ chợt thức - nhớ ai không ?

Vũ Xuân Chinh


 

trang Vũ Xuân Chinh

art2all.net