Vũ Xuân Chinh


 

CON THUYỀN GIẤY CỦA EM TÔI



Con thuyền giấy của em tôi/đă từ bỏ ḍng sông/ra biển/
Tội nghiệp cánh diều đứng gió/rớt dài theo/Con dế lửa cất
trong hộp diêm/cũng thôi gáy từ lâu rồi/Thương mẹ già
nua/Khóc muốn mờ đôi mắt/Bảo tôi phải t́m thằng CÚN
về đây/Dẫu con thuyền có vỡ tan nước biển/Tôi đă tự
trách ḿnh/chưa hiểu hết những ước mơ/Khi gặp em/
ngồi nh́n về phía xa xăm/Hoa hồng cỏ nộibây giờ/đâu có
giống ngày xưa/
Tôi đă đi cùng trời cuối đất/nhờ bao nhiêu ngọn gió/rất
nhiều con mưa/T́m giúp tôi hang con dế lửa/Nhưng
chẳng thể nào thấy được/Đành trở về/lạy mẹ con hư/
Thôi đành để em đi/Thôi đành để em một ḿnh trước sóng/
Đành để em lớn lên với biển/Có thể em sẽ ngă một lần/
Hay sẽ ngă nhiều lần/Nhưng có ai ra biển mà không ngă
bao giờ/
Ở ngoài ấy có khi sóng rất cao/Em phải biết khi nào cưỡi
lên trên/Khi nào đi dưới sóng/Điều quan trọng/Anh chỉ muốn
nhắc em/Phải vươn lên bằng được/Đứng thẳng mà đi tới/
Bằng chính đôi chân của ḿnh/Đừng bao giờ đi nhờ đôi chân
người khác/Bay cũng tốt/Bay lên bằng đôi cánh của em/Thẳng về
phía mặt trời/về phía b́nh ḿnh/Chắc chắn ở đấy có mùa Xuân/
Có rất nhiều hoa nở/rất nhiều niềm vui/và hy vọng/
Một ngày nào nhớ lại/Một khi nào nh́n lại/Nhớ ở
sau lưng/Có một chổ để quay về/Một nơi rất cũ/rất xưa/
có một ḍng sông/một cánh đồng/và những yêu thương
rất thật/Em hăy chạy ngay về/ôm mẹ/ôm anh/mà khóc/Mang cả
con thuyền giấy c̣n nguyên cho mẹ/Mang cả con dế lửa c̣n sống
cho anh/Cánh diều của em/Anh vẫn thả trên cánh đồng chiều/
đợi em về nối thêm sợi chỉ/cùng kéo nó bay xa/Nghe tiếng mẹ
cười vang/giữa mênh mông lúa hát/Có hạnh phúc nào hơn thế này không?/


Vũ Xuân Chinh


 

 

art2all.net