tranh HOÀNG SAO 

 

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

• Bửu Ư
 

Ghi lại đôi ḍng về Hoàng Sao, cũng như tranh của Hoàng Sao, khiến tôi có phần ngần ngại. giai do tôi có quen biết với con người này trước đây, một con người vốn tam tứ núi cũng trèo, ngũ lục sông cũng lội, tóm lại việc vàng ǵ cũng có nếm trải, ngoại trừ chỉ một việc: vẽ tranh. Vậy mà nay, đùng một phát, đâm ra vẽ tranh. Hoàn toàn “ thủy chung bất nhất ” hay sao đây? Ngẫm đi, nghĩ lại, h́nh như có sự nhen nhúm nào đó trong con người Hoàng Sao từ xa xưa để ngày nay bùng phát như từ một hoài thai thời trẻ mà bây giờ mới hiện hành: đó là sắc màu hồng hào của lăng mạn. đó là sự trộn lẫn giữa xám xịt trường thành với xanh ngát yêu đương, đó là quay cuồng của giấc mơ bị kềm hăm trước thực tại và cũng là khúc hoan ca của nghệ thuật ở cuối đường.

Tôi nhớ thuở xa xưa, cách đây gần bốn chục năm, có những đêm trời lạnh ở Huế, mặt trăng vừa ló ra đâu đó đă vội trốn núp, một đêm giống như trong tấm tranh “ Trăng lạnh” , Hoàng Sao ruổi dong hàng chục cây số từ cửa An Ḥa ở Huế qua đến bờ nam sông Hương ghé vào nhà tôi, t́m lấy cây đàn ra trước hiên nhà hát khúc “ Có nghe đời nghiêng “ và “ Ru ta ngậm ngùi ” của Trịnh Công Sơn, giống như thể hát lên tiếng nói biểu đồng t́nh của anh em giữa một thành phố bảo bọc . Hoặc, có những hôm khác, Hoàng Sao đổ th́ giờ ra đứng trầm trồ trước mấy tấm tranh của Đinh Cường và Tôn Thất Văn trên tường nhà tôi để rồi cuối cùng tôi phải động ḷng nhường lại mấy tấm tranh cho người bạn trẻ.

“ Những sợi nhớ ” này nối lại được con người Hoàng Sao trước đây với Hoàng Sao hôm nay, khâu vá bao nhiêu đứt khúc ngấm ngầm bên trong và xâu chuỗi bao nhiêu “ Chiều về bên sông “ của lăng tử. Ḍng sông chỉ một gang tay nằm ưỡn ẹo trên bố không ngờ đủ sức đánh động ḷng nhớ quê và luôn cả một thời hoang dại hụp lặn trong ḍng nước nuôi nấng ḿnh từ bao năm.

Tôi đă thấy rơ thái độ của Hoàng Sao đứng trước mấy tác phẩm của họa sĩ đàn anh: thái độ phải phép, cầu thị. Và tôi nhận ngay ra rằng ḷng yêu thích hội họa đă nằm sẵn trong Hoàng Sao và sẽ đến lúc thức dậy….Rồi sau đó, bẵng đi một dạo, bao nhiêu xáo trộn- xáo trộn trở thành tranh-, bao nhiêu trầy xước cũng trở thành màu nóng , bao nhiêu cam đành sẽ trở thành những bệt màu lạnh chen lấn vào tranh, tất cả sẽ bồi dập đùn lên trong bố vải biểu hiện những lớp hoài niệm qua năm tháng cù đày.

Nhiều ca khúc của Trịnh Công Sơn gây cảm hứng cho Hoàng Sao. Những giao hưởng nảy sinh những đề tài, những điểm “ giàu ”, những âm ba gờn gợn làm cho tranh của Hoàng Sao sau này sẽ c̣n đa dạng, phong phú hơn thêm.
 

BỬU Ư

Huế, 4.2019


 

 

art2all.net