tranh HOÀNG SAO 

 

HOÀNG SAO

VÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN BẰNG MÀU SẮC

• Lê Huỳnh Lâm
 


          Thật ngỡ ngàng, khi qua một nhà thơ, tôi có dịp được xem những ảnh chụp tranh của Hoàng Sao, dù đă nghe danh tác giả từ lâu. Hoàng Sao từng là chủ quán café Tổng Hội (trụ sở Tổng hội Sinh viên trước 1975) sau 1975 đến đầu thập niên 1980.

Sau đó anh trải qua nhiều nghề ở Huế, rồi từ giă thành phố thân yêu để vào lập nghiệp ở Cần Thơ. Đặc biệt sau năm 1975, Hoàng Sao là người sưu tập tranh đầu tiên của những họa sĩ danh tiếng ở Huế thời đó, như: Đinh Cường, Bửu Chỉ, Hoàng Đăng Nhuận, Dương Đ́nh Sang...

 

Phố chiều

Nếu không tận mắt nh́n thấy, khó có thể tin rằng một người tự nghiên cứu hội họa như Hoàng Sao lại thể hiện bút pháp và màu sắc vượt xa đến vậy. Trong thế giới hoang sơ của nghệ thuật Hoàng Sao là cả vùng trời kư ức, cứ như thể màu và h́nh thể tuôn trào trong tâm hồn anh ra bề mặt chất liệu, ở đó không có sự trau truốt hay cố gắng nào, mà chỉ thuần túy ḍng cảm xúc được nén chặt đến độ bung vỡ trên mặt toan.

 

Mặt trời vẫn mọc

Trong “Phố chiều”, với nền trời vàng của nắng xế đang vung văi trên miền hoa cỏ một cách rộng lượng, không có ranh giới giữa màu này và màu khác mà cả một độ loang tự nhiên. Hay “Bến sông đêm” là những biến tấu của trăng dát vàng trên bến sông quê và bờ cỏ dại, ở đó những mái nhà, những con đ̣ lênh đênh trong miền kí ức của Hoàng Sao trôi vào bề mặt toan qua những lớp màu hoang dại. Trong bức “Những mảng ghép kư ức” có bút pháp mạnh với những đường xổ ngang dọc gây ấn tượng... chính là cuộc trở về nội tâm với ngọn đèn khuya, để lắng nghe những chuyển động của quá khứ giữa bầu trời đỏ sẫm vẫn chưa dừng lại trong chuyến hành tŕnh hướng đến tương lai.

 

Mặt trời vẫn mọc 3

Một số bức tranh có xu hướng của trường phái siêu thực và ấn tượng, như “Đường chiều lá rụng”, “Bố cục”, “Mặt trời vẫn mọc”,... một vài bức theo kiểu lập thể: “Phố chiều”, “Trở về mái nhà xưa”, “Cô đơn”... Trong loạt ba bức “Mặt trời vẫn mọc” là cả một chủ ư sáng tạo, ở đó ư niệm được diễn đạt bởi màu sắc, đường nét và h́nh thể trong loạt tranh này nḥa theo độ loang của sắc màu. Hay trong những bức có chủ đề cô đơn, cách diễn đạt màu mang hơi hướng của biểu hiện tâm trạng của tác giả. Những tác phẩm “Đèn đêm”, “Cô đơn”, “Cao nguyên”, “Chiều về trên sông”, “Câu chuyện ḍng sông”, “Cuộc hành hương ṃn mỏi”... đều gợi lên chất hoang sơ, phóng túng trong bút pháp. Với tôi đó chính là nghệ thuật hội họa.

 

Những mảng ghép kư ức

Loạt tranh của Hoàng Sao là những câu chuyện của tác giả kể lại bằng màu sắc, mỗi câu chuyện đều gây cảm xúc nơi người xem, đó là thành công đầu tiên của tác giả và là sứ mệnh chính của người nghệ sĩ. Phần c̣n lại dành cho những nhà b́nh luận. Tôi chợt nhớ danh họa Klee đă nói đại ư: “Nghệ thuật phải là sáng tạo nên các đồ vật, con người không thấy được...”. Nếu họa sĩ vẽ cái người xem đă thấy th́ bức tranh xem như đă chết, v́ có thể người thưởng ngoạn đúng nghĩa luôn muốn khám phá điều bí mật trong tâm hồn chính ḿnh khi đối diện với một tác phẩm nghệ thuật.

Tranh của họa sĩ Hoàng Sao đă phần nào thể hiện được điều mà Paul Klee đă phát biểu.

 

Bài, ảnh: LÊ HUỲNH LÂM

 


 

 

art2all.net