"ĐÔI BỜ"

TRIỂN LĂM TRANH THANH TRÍ

05 & 06 SEPTEMBER, 2009

 

 

ĐỖ VINH viết về

Tranh THANH TRÍ

 

 

Nửa trưa, nửa chén trà, nửa giờ đồng hồ tṛ chuyện, nửa muốn thưa hỏi thêm, nửa như đă hiểu nhau rồi—đó là cảnh tượng mà tôi đă gặp thi-họa-sĩ Thanh Trí.  Dẫu khác nhau cả một thế hệ, tôi không biết phải gọi bằng Bà, hay Cô, hay Chị, nhưng thi-họa-sĩ Thanh Trí với cung cách giải bày khéo léo bẩm sinh của nhà giáo chuyên nghiệp đă nhẹ nhàng truyền đạt cho tôi những cảm nghĩ, những ư tưởng qua lời nói giản dị, qua ánh mắt và qua cái nh́n tâm linh vào những tác phẩm tuyệt vời của Cô – là những bức tranh đă được cấu tạo từ chất liệu sống động của một đời người đă từng trải, từng chiêm nghiệm. 

Ở trạc tuổi 70 nhưng Cô rất hồn nhiên, rất trẻ trung, rất mới mẽ như tấm tranh mới vẽ.   Cô Thanh Trí, với giọng nói êm ả, với ánh mắt hiền ḥa, nụ cười  h́nh như có cái thu hút của tâm hồn, của nghệ thuật khó tả, đă đưa tôi vào thế giới sáng tạo rất riêng tư của Cô, chỉ có thể h́nh dung qua hai câu từ bài thơ Bóng Cô Đào Say

 

Bên ly màu nước nay vơi,

Ḥa cùng lệ đắng bút mời ta say.

 

Thi-họa-sĩ Thanh Trí đă sáng tạo trong trạng thái “say mê”.  Say mê với đề tài, say mê với ư tưởng, say mê với màu sắc thể hiện qua nhiều h́nh thức khác nhau như những mảnh đời mộc mạc dễ thương của phụ nữ Việt Nam, như đàn nữ sinh áo dài thướt tha, như người mẹ bồng con thơ dại, như người đàn bà nằm vơng mê man với ánh sáng nghiêng ngả xuyên mái tranh nhà.  Cô đă dốc hết sức lực và trí tuệ vào hội họa để phôi sinh những nỗi niềm, những kinh nghiệm từng nhập tâm từ thời trẻ trung, từng ấp ủ cả một hai thập niên trước khi được trút rót trên tơ lụa, thoát thai trên sơn mài.

Vâng, thi-họa-sĩ Thanh Trí “mang nặng đẻ đau” từng tác phẩm, và nâng niu yêu thương các bức tranh như một phần ruột thịt máu mủ của ḿnh.  Chính v́ thế cho nên Cô không thể nào chia ĺa với các tác phẩm, bởi v́ đó chính là tâm huyết, là những giọt lệ nhỏ xuống cầu b́nh an cho đời bớt khổ.  Chính thế, cho nên tranh Thanh Trí có ǵ buồn buồn, có ǵ tức tưởi, có ǵ ấm ức như chưa thoát hết.  Muốn diễn tả những cảm giác được gợi nên bởi tranh Thanh Trí phải mượn lời thi hào Nguyễn Du:

Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,

Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?

Đ̣i phen nét vẽ câu thơ,

Cung cầm trong nguyệt nước cờ dưới hoa…

            Là thi-họa-sĩ đa tài, biết phối hợp hội họa với thi văn và cả với âm nhạc, Cô Thanh Trí thật sự đứng một ḿnh ở một góc trời riêng biệt, nhưng Cô vẫn vươn tới những mới mẽ trong nghệ thuật mà không bao giờ mỏi mệt, không bao giờ nản chí, luôn luôn lạc quan và chủ động.  Năm mươi năm sáng tạo đă không làm cho Cô thuyên giảm tí nào.  Với nghị lực phi phàm Cô đă mang truyền thống hội họa của Việt Nam phát triển trên “nước cờ hoa” một cách khéo léo và thành công mỹ măn. 

Chúng tôi là những người thuộc thế  hệ 1.5 người Mỹ gốc Việt, cảm thấy thật vinh hạnh được hội ngộ với thi-họa-sĩ Thanh Trí và tác phẩm của Cô. Chúng tôi rất cảm phục tài năng và tấm ḷng vị tha của Cô đă hằng mong thực hiện cuộc triển lăm này để chia sẻ những văn-hóa-phẩm thanh tao cao quí của người Việt chúng ta, vượt không gian và thời gian, vang vọng từ bên bờ đại dương này đến tới bờ đại dương kia. Xin ghi nhớ.

 

 

 

 

 

 

exhibition 0909

trang thanh trí

hi ha

art2all.net