CHIẾC LÁ

QUAN DƯƠNG


          Chiếc xe gã đang lái đi làm hằng ngày là chiếc Honda đời 83 đã quá tải. Gã tơi tả, chiếc xe còn tơi tả hơn gã. Thế mà gã và xe cứ lê lết tấm thân tàn hết ngày này qua tháng nọ không hề đau yếu một lần. Không hề đau yếu không có nghĩa là hoàn toàn khỏe mạnh. Chiếc xe cứ thế khật khù mỗi lần gã leo lên, cũng như gã cứ thế mà lừng khừng trôi vào cuộc sống đến độ buồn chán. Đôi lúc đang trên đường gã mong một chiếc xe bạt mạng nào tông vào đít xe của gã cho rồi. Biết đâu chừng đó là cái cớ nằm vạ để bắt đền, và biết đâu chừng nhờ vậy gã mới có dịp mua một chiếc xe khác khá hơn?

Vào một buổi chiều trong khi gã đang đợi đèn đỏ ở một góc ngã tư, bỗng rầm một tiếng phía sau. Như vậy là xe mình đã “được” tông. Gã mỉm cười khoái chí, cái ngày này gã mong đợi từ lâu. Cuối cùng đã có một con nhạn sa lưới. Không biết con nhạn nào đây? Trẻ, già, trai, gái, lớn, bé? Gã bước xuống, thầm mong sao chiếc xe mình thật thê thảm để tăng thêm phần gây áp lực về phía đối phương. Chiếc xe thê thảm thật, nhưng kẻ gây ra tai nạn không thê thảm chút nào. Cô gái ngồi tỉnh không trên chiếc xe của mình. Dân số người Mỹ trên 200 triệu, dân Việt Nam chiếm chưa đến tỷ lệ 1%, cô là người Việt Nam. Gã hơi thất vọng, người Việt Nam nổi tiếng liều mạng, cứng đầu, gan góc không dễ gì bắt chẹt. Gã chắc lưỡi, trong cái hên (được xe đụng) còn cái xui (người đụng là Việt Nam lại nữ ?)

-Hình như cô đã tông vào xe tôi?

-Tông rõ ràng chứ còn hình như gì nữa.

Chưa gì cô gái trở giọng ngang như cua.

-Như vậy là cô phải đền?

-Đương nhiên.

Cô gái mở cửa bước xuống. Khi cô gái bước xuống xe, không hiểu sao mọi ý đồ nằm vạ của gã bỗng tiêu tan trong chớp mắt. Gã trố mắt nhìn. Cô gái đầy khoan thai và hấp dẫn.

-Ông muốn đền bao nhiêu?

Tự nhiên gã lắc đầu:

-Chuyện nhỏ thôi, bỏ qua đi.

-Bỏ qua đâu được, xe ông tan nát thế kia?

-Kệ nó đừng để ý đến. Nó đã cũ lắm rồi- Gã chép miệng- Cũng giống như tôi đến lúc đào thải là vừa.

Cô gái cương:

-Nếu ông không chịu đền tôi gọi cảnh sát.

Gã gân cổ cãi:

-Người gọi cảnh sát là tôi chứ đâu phải cô. Tôi là nạn nhân mà.

Cô gái phì cười:

-Ờ há. Thôi mạnh ai nấy đi, trả lưu thông cho đường xá. Vậy cám ơn ông nha.

Gã nói y thiệt:

-Ơn nghĩa gì, người Việt xa xứ với nhau.

Chiếc xe mắc dịch chưa đau yếu một lần cả những lần gã mong nó đau yếu. Còn lần này gã mong nó mạnh khỏe thì nó lại trở chứng bệnh hoạn. Gã loay hoay gần toát mổ hôi mà chiếc xe cứ nằm lì một chỗ trên đường, đề cách gì nó cũng nhất định không chịu nổ. Hình như nó giận gã cam tâm phản trắc mượn đao thiên hạ để giết mình. Thấy vậy cô gái hỏi:

-Xe ông sao rồi?

Gã đáp cộc lốc:

-Trở chứng. Cô đi đi, để tôi đẩy vào lề rồi đón xe bus về cũng được.

-Bến xe bus có gần đây không?

-Đi bộ quẹo khoảng hai ba góc đường là tới.

-Hay tôi đưa ông về? Nhà ông ở đâu?

-Tận bên West lận.

Cô gái reo lên:

-Tôi cũng ở bên đó, như vậy là tiện đường rồi.

Gã nói chận một câu cho đỡ mất mặt nam nhi chi chí:

-Tự ý cô mời chứ tôi không có yêu sách gì hết đó nghe.

-Biết rồi, biết rồi.

Chiếc xe của cô gái trông rất sịn và ngon lành, tuy thế vẫn còn thua xa chủ nhân. Trong khoảng dung tích thu hẹp của lòng xe đựng hai người, tìm gã bỗng nhiên rộn ràng. Cô gái có mùi thơm đặc biệt (có cô gái nào mà chẳng có mùi thơm) vậy là gã thầm xính quýnh. Chẳng lẽ ngồi im, gã khơi chuyện để giết thì giờ :

-Năm nay cô được bao nhiêu tuổi?

Câu khơi đầu không lịch sự lại điểm trúng vào yếu huyệt của đàn bà. Đàn bà con gái ky nhất là ai hỏi tuổi của mình. Gã hỏi lãng xẹt, vậy mà khi cô im lặng không thèm nói, gã lại yên chí đợi câu trả lời:

-Sao cô không trả lời?

Đến nước này cô gái buột miệng:

-Hỏi vô duyên thấy mồ sao trả lời.

Gã chợt hiểu mình đã vi phạm luật làm quen phái nữ:

-Xin lỗi, xin lỗi.

-Lỗi phải gì mà xin. Ông còn câu hỏi nào vô duyên hơn câu hỏi hồi nãy không?

-Cô làm ở đâu?

Lại thêm một câu hỏi dở ẹt, cô lắc đầu:

-Phải công nhận dở hơn câu hỏi hồi nãy thiệt.

Gã triết lý cùn:

-Dở cũng phải chịu. Ở đời đâu phải cái gì cũng giống như ý mình muốn đâu? Ví dụ như tôi ghét nhất hamburger vậy mà ngày nào cũng phải nhai nó để mà sống. Sống có nghĩa là để chấp nhận.

Cô gái chỉ biết nhìn gã. Không biết thằng cha này có điên hay không, nói chuyện lừng khừng gì đâu. Nhưng rồi cô gái nghĩ thằng chả xem ra cũng có lý, như mình có muốn tông vào xe thằng chả đâu vậy mà vẫn tông. Mình đâu tốt đến phải chở thằng chả về nhà, mà vẫn phải chở. Ngẫm nghĩ đến đây, cô gái quay sang nhìn, cái tướng lùi xùi nhìn kỹ thấy cũng hay hay. Tự nhiên cô gái mỉm cười:

-Bên West nhà ông ở đường nào?

-Terry Parkway. Cô cứ giữ lằn trái qua khỏi cầu con Cò sẽ thấy Exit Terry Parkway.

-Tôi biết đường Terry Parkway, nhưng nhà ông nằm ở khúc nào?

-Khúc giữa. Gã trả lời cắc cớ.

Cô gái đỏ mặt, ước gì mình không còn chút tình người tấp đại xe vào lề trân trọng mời gã cút xéo cho rồi.

***

Vậy là gã và cô gái quen nhau. Một đêm bên góc quán cà phê DuMont, có ngọn gió từ dưới sông Mississipi thổi lên cuốn theo một chiếc lá rớt trên mặt bàn. Gã cầm chiếc lá đưa cho cô gái:

-Có chiếc lá rụng tức mùa thu đang về.

Thấy gã lãng mạn ngang xương, cô gái chọc:

-Giống cải lương ghê.

-Ừ giống cải lương thật, tôi vẫn tự thấy mình giống như một kép hát cải lương. Cô biết không mùa thu ảm đạm lắm, cái không gian đó dễ làm chạnh lòng những người xa xứ.

-Giống như ông chẳng hạn?

-Đúng. Như tôi chẳng hạn. Tặng cô chiếc lá này.

-Tặng tôi?

-Ừ tặng cô, đừng xem thường nó, nó là sứ giả của mùa thu đấy.

-Để làm chi vậy?

-Để làm kỷ niệm.

-Trời đất, giữa thời buổi điện toán này mà ông muốn em giữ chiếc lá giống như thời lạc hậu để làm kỷ niệm?

-Đôi lúc cần phải giữ. Người ta trước khi có hiện tại ai cũng đều bị có quá khứ hết. Quá khứ nhiều lúc có muốn cởi bỏ nó không phải dễ. Ngày xưa có một con ốc nhỏ sống cô quạnh trong một vũng đầm lầy với chuỗi tháng ngày mà nó cho là buồn thảm. Cứ mỗi một ngày trả một ngày về cho quá khứ, sự buồn thảm vì thế trở thành chất chồng một quá khứ nặng nề trên lưng con ốc. Một hôm nó quyết định mang quá khứ đi chôn. Nó nghĩ chỉ có cách đó nó mới được nhẹ nhàng trong cuộc sống. Nghĩa địa nằm bên kia đường. Khi con ốc chở quá khứ đến được mé đường thì nó mới thấy rằng băng qua không phải dễ. Xe cộ ngược xuôi như mắc cửi, không chừa một khoảng trống thời gian nào để khả dĩ tương xứng với vận tốc chậm như ốc để nó có thể băng qua. Cuối cùng con ốc hiểu rằng nếu nó muốn qua bên kia thì không thể thoát khỏi sự cán nát dưới những bánh xe. Vì thế nó đành cõng quá khứ trở về nơi đầm lầy nước đọng xưa kia. Con ốc không đủ can đảm làm cuộc cách mạng hy sinh mạng sống của mình để trút bỏ một quá khứ dẫu quá đau buồn. Con ốc tự nó biết là cả suốt một cuộc đời đành lẫn quẫn ôm một quá khứ đau buồn của mình và chờ chết.

-Con ốc nằm chờ chết thật hả ông?

-Chẳng lẽ nằm chờ sống. Có một sinh vật nào được trường sinh bất tử đâu?

-Buồn quá nhỉ. Giả dụ như em chận xe lại để giúp con ốc qua đường. Như vậy theo ông con ốc có hy vọng gì chôn được quá khứ mình không?

-Bên kia đường là nghĩa địa, con ốc còn chậm hơn rùa. Chỉ sợ khi nó cõng được quá khứ đến nơi thay vì chôn quá khứ thì nó lại tự chôn mình. Bởi vì thời gian trôi còn nhanh hơn vận tốc của nó nữa đó.

-Sao kỳ vậy?

-Vì lúc đó con ốc đã già lắm rồi.

-Nhưng em thấy ông chưa già. Ông còn cả một quãng đường dài trước mặt.

-Sao cô biết tôi còn một quãng dài trước mặt?

-Biết chứ sao không vì em đã chận tuổi già ông lại rồi.

-Từ lúc nào?

-Từ lúc em tông vào xe ông.

-Cô quả quyết như thế?

-Quả quyết như thế.

-Quả quyết từ thời điểm nào?

-Từ điểm ông bước xuống xe. Lúc ông bước xuống xe cái mặt có vẻ muốn ăn thua đủ lắm, nhưng trông thấy em rồi ông lại tiu nghỉu bỏ qua.

-Tôi đâu có bỏ qua, bằng chứng cô đang ngồi đây với tôi trong hiện tại, trong khi cách đây không bao lâu khi còn là quá khứ mình là hai người không hề quen biết.

-Đó là do cơ duyên.

-Do cơ duyên? Vậy thì cô có dám ngừng xe lại để đưa con ốc qua đường?

-Sợ gì mà không dám.

-Chỉ sợ quá khứ đã tan thành máu nuôi cơ thể con ốc buồn thảm kia. Nếu rút máu ra con ốc chỉ là cái xác khô queo.

-Đã là cái xác ông đâu còn sống nữa. Giả dụ như còn sống để mà hấp hối thì sống để làm gì?

Gã ngước mất nhìn cô gái, dường như sau mái tóc ngắn, khuôn mặt gầy gầy, cô gái lớn hơn, hiểm hóc hơn gã tưởng nhiều.

***

Khi người đàn ông nào để ý đến người con gái nào và cảm thấy trong lòng mình có những biến chuyển trên mức tình cảm thì không hiểu sao người đàn ông đó lại có khuynh hướng che giấu mọi biến chuyển xét ra vô cùng tự nhiên kia. Có thể sợ bộc lộ ra sẽ không tránh khỏi bão táp phũ phàng của dư luận. Dù vậy trong tận cùng sâu xa của trái tim, ai cũng muốn nhanh chóng công khai hóa cảm xúc ngày càng mạnh mẽ đối với đối phương. Xét cho cùng đó là điều nghịch lý, nhưng là điều nghịch lý có thể chấp nhận được. Gã không thoát khỏi điều thường tình đó. Từ lúc quen biết cô gái, cái chất lừng khừng chừng như muốn biến mất đi. Gã đâm xao xuyến, thấy mình không còn là mình nữa. Cô gái cứ nhởn nhơ trước sự đổi khác lạ thường trong tim gã. Vì muốn che giấu cảm giác của mình, gã hóa đau khổ vì sự che giấu đó. Gã loay hoay tìm cách thoát ra nhưng bất lực. Một hôm khổ sở quá, gã rủ người bạn người Mỹ làm chung sở đi uống rượu tiêu sầu. Thằng bạn nói:

-Để tao dẫn mày đến chỗ này.

Chỗ này của nó là một cái quán “topless” nằm trên đường BourBon. Con đường này vẫn giữ y nguyên đặc thù của Pháp, mặc dù thành phố này đã thuộc về Mỹ hơn một trăm năm nay.

-Vào đây đi. Ở đây đa số là người bản xứ của tao, rất ít người đồng hương của mày. Tao biết người Việt Nam mày rất ngại chạm mặt nhau ở chỗ không đáng chạm.

Khi họ vào, ban nhạc chơi bản “Sweetdream”. Cô tiếp viên với hai mảnh vải nhỏ xíu che thân, miệng cười toét đến mang tai dẫn họ vào cái bàn nhỏ khuất phía sau sân khấu. Sân khấu là một cái bục gỗ vuông vức căng dây bốn phía như võ đài quyền anh. Lúc gã vào, trên sân khấu một cô người Tây Ban Nha đang đánh đu tòn ten trên một sợi dây như hát xiệc, từ từ lột từng mảnh vải trên người theo tiếng nhạc. Cô lột cho bằng hết, lột sạch sẽ những gì vướng víu trên người, trừ quyển sách luật của tiểu bang Louisiana nhỏ xíu che khiêm nhượng ở điểm cuối cùng. Tiền thưởng được tặng theo lòng hảo tâm, cứ việc tự do vắt vào sợi dây thun cột ngang bắp vế các cô. Khách có quyền hả hê la hét khỏi bị thưa về tội quấy nhiễu nơi công cộng hay công súc tu sĩ. Tất cả đều hợp pháp, bởi vì một phần thuế thu nhập từ những khuôn mặt há hốc kia được dùng làm công tác xã hội. Người Mỹ từ lúc lập quốc đến bây giờ vẫn là một thực tế lòng vòng khó hiểu. Gã chơi bảnh, gọi nguyên một chai Hennessy, vui vẻ đưa đầu cho thiên hạ chặt vào nỗi phiển muộn của mình. Trong khung cảnh ổn ào đầu óc gã mơ màng để tận đâu đâu. Trong lúc đang sống trong trạng giác đó, người bạn vỗ vào tại gã:

-Ê mày, xem cô kia có phải người Á Đông?

Theo tay thằng bạn gã choáng váng thấy cái người làm gã nhức nhối mấy bữa nay. Cô gái đứng bên sân khấu chờ biểu diễn màn thoát y. Gã không tin vào đôi mắt mình. Đâu lẽ nào như vậy, nhưng nếu lẽ nào như vậy thì đã sao? Gã trả lời:

-Có thể là người Á Đông, nhưng tao không tin đó là người Việt Nam.

-Tại sao mày không tin là người Việt Nam?

-Bởi người Việt Nam tao từng đau khổ, mà nỗi đau khổ đó không xứng đáng hội nhập vào cái xô bổ của đất nước mày.

-Đành vậy, nhưng cá tính mỗi người mỗi khác.

Gã nổi nóng:

-Tao nói không phải là không phải. Còn mày không phải đã nói ở đây toàn dân bản xứ của mày hết đó sao?

Thằng bạn Mỹ nhún vai, lắc đầu. Khuôn mặt cô gái đêm nay diêm dúa đầy tội nghiệp. Ban nhạc đang thổi những điệu kèn thôi thúc, đây là dịp ngàn năm một thuở, gã có thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình mà không tốn một sự năn nỉ ỷ ôi nào. Nhưng sao trong lòng gã tức tối vô cớ, bỗng nổi cơn thịnh nộ, đứng dậy bỏ về. Cái dáng nhỏ bé của gã lách qua ánh đèn mờ ảo giữa đám Mỹ to lớn trông não lòng. Cô gái bất chợt trông thấy, há miệng chưa kịp kêu lên tiếng nào, gã đã ra ngoài đường. Gã đi lang thang suốt đêm, ngửa cổ ngước nhìn trời cao xem có cơn gió nào lạc lõng thổi về để rụng trên tay một chiếc lá chứng tỏ mùa thu đang hiện hữu đâu đây...

***

Kể từ đêm đó gã không gặp cô gái nữa, nỗi buồn không vì thế nguôi ngoai.

Một năm sau, trong lúc đang não ruột vì thất tình và thất vọng, gã nhận được thư cô gái. Trong thư cô viết:

"Hi ông.

Lâu quá không gặp. Em biết ông đang buồn. Em cũng vậy. Em hiện ở miền Bắc, ông lại ở miền Nam. Như vậy em và ông ở cách xa nhau lắm. Ở đây em chợt nhớ có lần ông nói người ta trước khi có hiện tại đều phải có quá khứ. Cái lần đó ông còn nhớ? Có một chiếc lá vô tình rụng tấp trên mặt bàn trong quán cà phê DuMont. Chiếc lá rụng được thổi đến bởi cơn gió đầu thu dưới dòng Mississipi. Em và ông cùng chứng kiến. Khi cùng chứng kiến thì lúc đó rõ ràng là hiện lại. Ông đã tặng chiếc lá cho em. Chiếc lá đó bây giờ rõ ràng thành quá khứ. Mà quá khứ theo lời ông nói, nhiều lúc muốn cởi bỏ không phải dễ. Có một con ốc muốn cõng quá khứ đi chôn, nói đúng hơn muốn cõng chiếc lá đi chôn vì không nỡ để chiếc lá nằm chết trần trụi trên đời. Nghĩa địa bên kia đường. Khi con ốc nhỏ đứng bên này đường nhìn qua thì xe cộ ngược xuôi như mắc cửi. Con ốc nhỏ biết rằng muốn qua bên kia đường không phải là dễ, nhưng nó vẫn băng qua vì trên lưng nó còn chiếc lá, còn có một quá khứ muốn đi chôn. Kết quả ông biết sao không? Kết quả giòng xe khổng lồ đã cán chết con ốc nhỏ. Em đã dám cõng chiếc lá băng qua đường để mong chôn nó. Còn ông? Ông có dám không? Nếu ông không dám thì hãy xem em như người dưng nước lã, đừng hơi sức đâu buồn nhớ em làm chi cho mệt xác."

 

góp hương

art2all.net