Phạm Ngọc Lân

 

DE PÈRE INCONNU


 

 

 

Vài hàng Cảm nghĩ về sách

De Père Inconnu của Phạm Ngọc Lân

Đàm Giang
 

          Nhận đuợc cuốn sách De Père Inconnu do tác giả Phạm Ngọc Lân gửi, nay xin tạm có vài hàng về cuốn sách sau khi đọc hơn 100 trang đầu.

Dù là một học sinh trường Việt (Trung học Trưng Vương) và ngoại ngữ chính là Anh văn khi đi học, nhưng tôi có nhiều cơ hội để quen thuộc với Pháp ngữ v́ trong gia đ́nh các anh chị có người học trường Pháp (Marie Curie, JJ Rousseau) và cũng có người học trường Việt (Trưng Vương) và cả Pháp-Việt (Taberd). Tôi có e ngại khi muốn đọc một cuốn sách Pháp ngữ v́ vốn liếng Pháp ngữ của tôi không nhiều, lâu lâu thơ văn Pháp ngữ có đọc chút, chuyện Pháp cũng có đọc năm mười cuốn, thế nhưng khi đọc cuốn sách De Père Inconnu của tác giả Phạm Ngọc Lân, tôi cảm thấy rất thoải mái và thấy dễ hiểu. Tác giả đă viết với lối hành văn trong sáng giản dị, không màu mè kiểu cách.

Tôi thú vị với lời viết giải thích tai sao nhân vật Long lại trông khác các em trong gia đ́nh (đúng ra là 12 người em); với lời giải thích có lẽ cho thế hệ trẻ sinh sau là tại sao trẻ em ở nhà lại có tên rất xấu như Tí, Tèo, Tô, Cún v.v….để kêu thay v́ tên cúng cơm hoa mỹ đẹp đẽ.

Tác giả cũng cho biết con gái phụ nữ thời đó phải nhuộm răng đen (đen nháy như hạt huyền) th́ mới được coi là đúng chuẩn.

Tác giả cũng kể lại lần đầu tiên vào Saigon thấy trong Nam có nước ṿi máy và có điện thay v́ ngoài Bắc nơi tác giả sinh sống chỉ có nước mưa hứng lại từ mái nhà cho chẩy và chứa vào một bốn xi măng để nấu ăn, và dân làng thường giặt giũ tắm rửa và ngay cả nấu nướng dùng cùng chung một nguồn nước duy nhất!

Cũng trong phần đầu này mà người đọc được biết lư do tại sao nhân vật chính tên Long đă không có/c̣n một chút tài liệu chi về người cha, và sau đó hơn sáu mươi năm đă bắt đầu t́m hiểu và kiếm người cha chỉ có cái tên mà không có tông tích gia đ́nh nào khác. Tác giả cũng kể lại hai giai đoạn đặc biệt trong những năm di chuyển về đứa bé mang hai gịng máu Âu Á đă một lần suưt làm cả gia đ́nh nguy khốn và một lần đă giúp cả gia đ́nh thoát nạn.

Vụ giấy tên Tây cũng thật ngộ! Không có giấy tờ mà cứ nh́n đầu tóc mặt mũi thằng bé th́ c̣n chạy vào đâu được nữa! Sự lầm lẫn ngày sinh cũng đáng chú ư v́ ngày tây ngày ta và chuyện này cũng đă từng xẩy ra cho rất nhiều gia đ́nh.

Cũng trong ba năm sống tại Hà Nội, tác giả đă kể lại những địa danh quen thuộc mà tôi đă từng sống và c̣n nhớ.

Giống như một số nhà văn đi trước, Phạm Ngọc Lân cũng dùng h́nh thức tự truyện đặt lời vào một nhân vật ngôi thứ ba, h́nh thức này làm người đọc không thấy cái “tôi” của tác giả. Tác giả cũng đặt lời vào những người khác trong truyện như bà mẹ, ông bố dượng, bà ngoại, và qua những nhân vật này mà chúng ta biết rơ chi tiết về nhân vật chính tên Long tự Jean Marttin.

Thật quá sớm để cho ư kiến về cuốn sách khi mà mới chỉ đọc có hơn 100 trang đầu cho phần nói về nhân vật chính. Tuy nhiên tôi chắc chắn là học hỏi được rất nhiều qua những tài liệu rất quư, rất chính xác, rất khoa học mà tác giả tŕnh bày trong cuốn sách và đă được nhiều độc giả khen ngợi đề cao. Tôi nghĩ nếu vị nào đă có vốn liếng Pháp ngữ một thời th́ nên mua đọc cuốn sách này.

Tôi rất hân hạnh được quen biết tác giả Phạm Ngọc Lân, một bạn đồng nghiệp và đồng khóa Dược khoa Saigon năm 1968.

Xin cảm ơn và mừng cho tác giả Phạm Ngọc Lân đă có một tác phẩm có giá trị để đời.

Đàm Giang
03 April, 2015

 

 

trang phạm ngọc lân

 

art2all.net