Ý từ Bông Hồng Cài Áo ( Nhất Hạnh 1962)
Phạm Ngọc Lân đàn và hát
Nhất Hạnh là bút hiệu của Thiền sư
Thích Nhất Hạnh, sinh năm 1926 tại Huế, một nhà lãnh đạo
Phật giáo rất nổi tiếng.
Ông viết đoản văn Bông Hồng Cài Áo năm 1962 tại Hoa Kỳ, "để
dâng mẹ và để làm quà Vu Lan cho những người nào có diễm
phúc còn mẹ":
http://www.budsas.org/uni/u-vbud/vbpha087.htm
Phạm Thế Mỹ (1930-2009) sinh ra tại Đập Đá, Bình Định, là
một nhạc sĩ miền Nam. Thời gian 1965-66, ông tham gia phong
trào đấu tranh chống chính phủ Nguyễn Cao Kỳ tại miền Trung
(Huế và Đà Nẵng) và sáng tác bài Bông Hồng Cài Áo trong thời
kỳ này, lấy ý từ bài viết của Nhất Hạnh.
Một bông hồng cho em
Một bông hồng cho anh
Và một bông hồng cho những ai
Cho những ai đang còn mẹ, đang còn mẹ
Để lòng vui sướng hơn, rủi mai này mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười
Như đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm
Mẹ, mẹ là giòng suối dịu hiền
Mẹ, mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mẹ, mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ, mẹ là nải chuối, buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời
Rồi một chiều nào đó anh về
Nhìn mẹ yêu, nhìn thật lâu
Rồi nói, nói với mẹ rằng
Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ có biết hay không
Biết gì, biết là, biết là con thương Mẹ không
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em
Hãy cùng tôi vui sướng đi, hãy cùng tôi vui sướng đi...